Mẹ Hà Nội băn khoăn vì tin nhắn của nhóm phụ huynh cùng lớp: Cứ soi mói, nói xấu kiểu này, bảo sao các cô mầm non không áp lực!
Khi câu chuyện so bì này đến tai giáo viên phụ trách, thay vì bức xúc hay im lặng chịu đựng, cô giáo đã chọn cách thẳng thắn đối thoại với toàn thể phụ huynh.
Gửi con đến trường, nhiều phụ huynh ngày nay không chỉ kỳ vọng con được chăm sóc an toàn, học hỏi điều hay, mà còn muốn "giám sát" từng cử chỉ của con qua màn hình điện thoại suốt cả ngày. Sự đòi hỏi quá mức từ việc cập nhật hình ảnh, soi từng vết xước nhỏ đến việc so sánh dịch vụ vô hình trung biến nghề giáo mầm non thành nghề phục vụ chiều lòng khách hàng, đẩy giáo viên vào vòng xoáy áp lực kiệt sức.
Khi nhóm chat phụ huynh thành nơi "bắt lỗi" cô giáo
Câu chuyện tại một trường mầm non tư thục ở phường Hà Đông (Hà Nội) là một lát cắt điển hình. Chị Thúy An (31 tuổi), một phụ huynh có con theo học tại đây, kể lại làn sóng bức xúc vô lý nổ ra ngay trong nhóm trò chuyện kín của phụ huynh, nơi giáo viên không có mặt.
Mọi chuyện bắt đầu khi một phụ huynh nhắn vào nhóm, kể rằng cháu mình học ở một trường tư thục khác với mức học phí tương đương nhưng ngày nào cô giáo cũng chụp hàng chục bức ảnh, gửi đều đặn lên nhóm. Ngay lập tức, hiệu ứng đám đông bùng nổ. Không ít người bắt đầu hùa theo than vãn, so sánh và quy chụp giáo viên lớp mình "thiếu nhiệt tình", "vô tâm" chỉ vì lớp ít khi có ảnh cập nhật trong giờ học.
Ảnh minh họa
Theo dõi chuỗi tin nhắn đó, chị Thúy An không giấu nổi sự khó chịu và ngán ngẩm trước tâm lý thích săm soi của một bộ phận cha mẹ. Chị thẳng thắn bày tỏ quan điểm rằng việc đưa con đến trường trước hết là để con được an toàn, được rèn nếp sinh hoạt và hòa đồng cùng bạn bè, chứ trường học không phải nơi làm dịch vụ biểu diễn để phụ huynh đòi hỏi mỗi ngày một bộ ảnh lung linh.
Trẻ mầm non còn quá nhỏ, một lớp có cả chục đứa trẻ hiếu động, nếu giáo viên cứ phải loay hoay căn góc, chụp hình, chỉnh sửa rồi gửi ảnh cho vừa lòng từng bố mẹ thì thời gian đâu để các cô trông chừng những lúc trẻ ngã hay dỗ dành những lúc trẻ quấy khóc. Chị An cho rằng chính sự đòi hỏi vô lý và tâm lý "bỏ tiền ra mua dịch vụ" của người lớn đang vô tình tạo nên một thứ áp lực quá nặng nề lên những người đang trực tiếp chăm bẵm con mình.
Khi câu chuyện so bì này đến tai giáo viên phụ trách, thay vì bức xúc hay im lặng chịu ấm ức, cô giáo đã chọn cách thẳng thắn đối thoại với toàn thể phụ huynh. Cô chia sẻ rằng khi sắp xếp được thời gian phù hợp, các cô luôn muốn ghi lại những khoảnh khắc đẹp để gửi tặng phụ huynh yên tâm. Tuy nhiên, việc chụp ảnh không phải là nhiệm vụ chính của lớp học. Các cô chọn đặt điện thoại xuống để trọn vẹn ở bên, chăm sóc và để mắt đến an toàn của từng đứa trẻ, thay vì cả ngày chỉ chăm chăm cầm máy canh chụp ảnh để báo cáo.
Trước lời chia sẻ chân thành và đầy trách nhiệm ấy, nhóm phụ huynh đòi hỏi đã nhận ra sự vô lý trong góc nhìn của mình và chủ động gửi lời xin lỗi đến cô giáo.
Giáo dục không phải là dịch vụ "chiều lòng khách hàng" 24/7
Dù câu chuyện trên có một cái kết thấu hiểu, nhưng không phải giáo viên nào cũng may mắn nhận được sự đồng cảm tương tự. Ngày càng nhiều nhà giáo, đặc biệt ở bậc mầm non, đang rơi vào cảnh khủng hoảng tinh thần trước những đòi hỏi ngoài chuyên môn. Phụ huynh bỏ tiền và mặc định mình có quyền yêu cầu trường học phải cung cấp dịch vụ hoàn hảo tới từng chi tiết: từ góc chụp ảnh, thực đơn ăn dặm đến trang phục mỗi giờ tan trường.
Giáo dục không thể vận hành như một dịch vụ thương mại đơn thuần, và giáo viên không phải nhân viên trực tổng đài phục vụ nhu cầu tâm lý của phụ huynh 24/7. Để một đứa trẻ lớn lên trong môi trường an toàn và hạnh phúc, điều người thầy cần nhất từ gia đình không phải là sự soi xét qua màn hình điện thoại, mà là sự tôn trọng, lòng tin và sự thấu cảm căn bản với những áp lực nơi lớp học.