Phỏng vấn Nam Anh - Nam Em: "Nếu thời gian quay lại, tôi muốn nói với người mình yêu nhất: Tôi sai rồi"
Từ những cột mốc chạm đến hào quang danh hiệu, cho đến những giai đoạn khủng hoảng tâm lý, mất kiểm soát truyền thông vì chuyện tình cảm, đời tư - Nam Anh, Nam Em là một bài toán nhiều đáp án của giới giải trí.
Với những ai dõi theo và làm việc cùng Nam Em trong suốt một thập kỷ qua, sẽ chứng kiến đủ những chu kỳ thăng trầm của cái tên này trong showbiz. Từ những cột mốc chạm đến hào quang danh hiệu, cho đến những giai đoạn khủng hoảng tâm lý, mất kiểm soát truyền thông vì chuyện tình cảm - Nam Em luôn là một bài toán nhiều đáp án của giới giải trí.
Gặp lại cô ở thời điểm hiện tại, sau khi vừa sở hữu thêm một danh hiệu nhan sắc mới cùng chị gái Nam Anh, tâm thế của cô đã có sự thay đổi rõ rệt. Không còn những tuyên ngôn gai góc hay kỳ vọng lớn lao, Nam Em thừa nhận cô đang làm nghề với tâm thế "đi chơi", một cuộc dạo chơi không còn áp lực bởi thắng thua hay định kiến dư luận. Tuy nhiên, hình ảnh cô loay hoay với chiếc vương miện trên đầu cùng lời than thở "nhiều lúc đầu đau kinh khủng" có thể thấy rõ sức nặng ấy không chỉ dừng lại ở áp lực vật lý của chiếc vương miện, mà chính là biểu hiện cho sự mệt mỏi, áp lực vô hình sau những biến cố mà cô đã trải qua.
Nam Anh - Nam Em: "Nếu thời gian quay lại, tôi muốn nói với người mình yêu nhất: Tôi sai rồi"
Xin chào Nam Anh và Nam Em. Chúc mừng hai bạn vì một hành trình mới. Như những người bạn lâu ngày gặp lại, tôi muốn hỏi các bạn có khỏe không, về cả sức khỏe thể chất lẫn sức khỏe tinh thần?
Nam Anh: Dạ hiện tại em cũng đang rất là khỏe, cũng rất sẵn sàng cho những hoạt động tiếp theo.
Nam Em: Thật ra, tính từ lần đầu em gặp anh đến nay cũng phải gần 10 năm. Thời gian trôi qua, mọi người cũng để ý là Nam Em đã trải qua rất nhiều sóng gió. Nếu câu hỏi là có khỏe hay không, em xin trả lời thật lòng là không. Nhưng tinh thần thì có tốt hơn.
Mọi người biết là khi một người bị bệnh trầm cảm, người ta không thể nào khỏi hoàn toàn được. Người ta phải học cách thích nghi, sống chung với căn bệnh đó và tốt lên mỗi ngày. Ngày hôm nay, Nam Em tin rằng mình ngồi đây cũng là một sứ mệnh nào đó. Đây là câu chuyện để những ai có con em nhìn vào sẽ quan tâm, chăm sóc con mình nhiều hơn, để các bé không rơi vào trầm cảm. Những người trong hoàn cảnh như em, khi thấy em từng gặp nhiều sóng gió, họ sẽ có thêm động lực để bước qua.
Thời điểm hai bạn cùng nắm tay nhau trong vòng cuối cùng của Miss Cosmo Thành phố Hồ Chí Minh. Lúc đó, trong đầu các bạn nghĩ ai sẽ là người chiến thắng?
Nam Anh: Thật sự cái khoảnh khắc em may mắn được nắm tay một người, và đặc biệt đó lại là người em sinh đôi của mình, trong lúc đó em không suy nghĩ được gì hết. Em chỉ biết nắm tay, hít thở và chờ đợi. Em không nghĩ là mình sẽ vào được top 2. Vị trí em nghĩ ban đầu chỉ là dừng lại ở top 5 hoặc Á hậu 2 thôi, cho nên ngay khoảnh khắc đó em rất hài lòng. Cho dù là Nam Em hay em được gọi tên thì đó cũng là một kết quả mỹ mãn và em rất biết ơn.
Nam Em nghĩ sao? Lúc đó cơ hội chỉ dành cho một người, và bản thân Nam Em cũng đã từnjg có khá nhiều danh hiệu và vị trí khác trước đây, lúc đó bạn nghĩ gì?
Nam Em: Thật ra khi gọi bạn Á hậu 2 lên, số báo danh của bạn ấy là 009, còn em là 007. Cho nên khi nghe "00..." là em tự nhủ chắc mình là Á hậu 2 rồi. Nhưng khi nghe đến số 9 thì đầu tiên là em bị bất ngờ, vì em không nghĩ ban tổ chức cuộc thi sẽ để cho hai chị em nắm tay nhau trong khoảnh khắc thiêng liêng đó.
Sau khi nắm tay chị mình thì trong đầu em hoàn toàn có câu trả lời. Mọi người có thể theo dõi lại khoảnh khắc đó, em đang trong tâm thế nhìn người chị của mình chiến thắng chứ không phải tâm thế muốn mình chiến thắng. Đối với Nam Em, trong buổi tối ngày hôm đó, được nhìn thấy Nam Anh tỏa sáng là một điều khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.
Nam Anh: Cho em chia sẻ thêm, chiến thắng này đối với em rất bất ngờ. Trong vòng phỏng vấn kín, ban tổ chức có hỏi và em đã trả lời là mong ban tổ chức sẽ chọn một bạn newbie. Bởi vì em thấy mình cũng đã 31 tuổi, hành trình để cống hiến cho chiếc vương miện không còn quá dài. Em chỉ đinh ninh trong lòng là mình sẽ đạt Á hậu 2 hoặc Á hậu 4 thôi. Cho nên khoảnh khắc được gọi vào top 2, em chưa kịp tỉnh, chưa kịp hiểu sao mình có thể vào được tới đây. Thời gian lúc đó giống như cứ đi tới đâu thì mình theo tới đó. Cho đến khoảnh khắc bây giờ khi về nhà, đôi lúc em vẫn không tin là mình lại được mọi người trao cho một vị trí quan trọng trong cuộc thi lần này.
Trong hành trình của Nam Anh hay Nam Em, các bạn đã chinh chiến và thực chiến khá nhiều cuộc thi mang tầm vóc lớn hơn rất nhiều. Đây chỉ là một cuộc thi mang tầm hoa khôi cấp tỉnh. Điều gì cản trở khiến các bạn nghĩ mình không thể là người chiến thắng?
Nam Em: Thật ra khi mọi người vote cho em giải Miss People's Choice, ban đầu thấy lượt vote có khoảng cách rất xa là mình đã nắm chắc phần thắng trong tay và rất tự tin. Nhưng đến phút 89, tầm 1-2 giờ trưa, các bạn khác bắt đầu đập vote đẩy lên làm em bị hoang mang.
Em từng có một lần trượt top 5 ở Miss World Vietnam và lần đó khiến em bị khủng hoảng tâm lý rất lớn. Không phải vì em đặt nặng câu chuyện vào top 5, mà do thời điểm đó sức khỏe của em rất yếu. Mọi người biết là nếu mình bệnh, mình yếu mà chịu nghỉ ngơi thì không sao, nhưng mình bệnh mà vẫn nỗ lực thì đó là một tinh thần cực kỳ cố gắng.
Thời điểm đó em nghĩ chắc mình sẽ rớt top 5 nên đã khóc rất nhiều. Em khóc đến mức không make up được, cô Crazy Nhóc (Đạo diễn Catwalk - PV) mới lại an ủi, bảo sao con không tự tin, con phải tự tin là con vào được top 5 chứ. Lúc đó em mới nói là em còn mang nỗi ám ảnh, và nghĩ rằng khi hai chị em cùng đi thi, nếu em không thắng giải Miss People's Choice thì ban tổ chức cũng khó mà cho em vào top 5.
Anh Thượng Gia Kỳ (NTK thân thiết với Nam Em - PV) cũng chạy lại bảo năng lực của em dư sức vào top 5, tại sao lại như vậy. Nhưng em bị tâm lý "một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng", luôn mang một áp lực nào đó. Trước khi lên sân khấu, tâm lý em là đã sẵn sàng cho việc mình rớt top 5. Em bước lên sân khấu và tự nhủ dừng ở top 10 cũng được. Khi em trả lời câu hỏi về nghị lực, trong lòng em chỉ cần nói được những điều mình muốn nói, dù dừng chân ở top 10 em cũng thấy mình may mắn rồi. Lúc đó đầu em đã sẵn sàng tinh thần rớt top 5.
Nam Anh: Khi đến với hành trình cuộc thi này, em chỉ có một chiếc ba lô và trong đó chỉ có những ước mơ của mình. Đi thi em còn phải mượn trang phục của anh Thượng Gia Kỳ cũng như mượn trang sức của tất cả mọi người. Nhìn thấy tất cả các bạn trẻ, tự nhiên có phút em bị tủi thân khi nghĩ bây giờ mình cũng đã 31 tuổi. Mọi người cũng biết thanh xuân của người con gái rất ý nghĩa. Em đã tham gia các cuộc thi nhan sắc từ lúc còn trẻ, trải qua rất nhiều thử thách và cũng nhận về nhiều tổn thương, nên đã có lúc em hoài nghi về bản thân mình. Cho nên khi đi thi cuộc thi này, em không đặt nặng vấn đề mình sẽ trở thành ai, mà chỉ cố gắng làm thế nào để thể hiện và cho người ta thấy được bản thân mình là ai, con người mình là như thế nào. Ngay cả khi gọi tên vào top 5, em cũng nắm tay mọi người và tự nhủ cho dù được gọi tên ở vị trí nào, em cũng sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành sứ mệnh của mình.
Cá nhân tôi nghĩ Nam Anh đang đi trên hành trình tìm kiếm ước mơ của mình. Còn đối với Nam Em, tôi cho rằng đây là cơ hội cuối cùng của bạn sau rất nhiều chuyện đã trải qua. Một người chú, một người dì dù có thương đứa em, đứa cháu của mình nhiều đến đâu thì cũng có lúc họ mệt mỏi và muốn buông xuôi, muốn bỏ cuộc, và khán giả cũng vậy. Họ đã chứng kiến Nam Em suốt hành trình khá dài tầm 10 năm qua nhiều vai trò khác nhau từ hoa khôi, hoa hậu đến ca sĩ. Họ cũng sẽ thôi yêu thương bạn. Các bạn thấy nhận định của tôi có đúng không?
Nam Em: Thật ra đó cũng là lý do mọi người cố gắng vote cho em thắng giải Miss People's Choice. Đâu đó mọi người cũng lo sợ quá khứ của em sẽ ảnh hưởng tới kết quả cuộc thi, cho nên mọi người đã gom hết tiền tiết kiệm, rồi sau đó còn đi vay mượn nữa.
Khi chiến thắng giải đó xong, em cảm thấy mình mắc nợ khán giả một món nợ ân tình. Mọi người thương em không phải chỉ thương một cô gái có hoàn cảnh khó khăn, mà là thương cái số phận. Người ta thường có câu "sống thật thì sẽ thiệt thòi", nhưng bây giờ em thấy sống thật thì có tất cả.
Ở một nền văn minh mới, một kỷ nguyên mới, chúng ta không còn quay ra bên ngoài nữa. Như giai đoạn 2016, mọi người thấy nghệ sĩ đều rất thích sự hào nhoáng bên ngoài, nhưng bây giờ khán giả lại thích những người nghệ sĩ có nội tâm sâu sắc bên trong. Vì vậy em nghĩ đó cũng là một con đường lui cho em. Khi em sống thật với khán giả, thành thật với mọi người thì đó chính là điều mà các cô chú lớn tuổi và các bạn trẻ rất yêu thương.
Nhưng đâu đó nó cũng sẽ là một khuyết điểm lớn nếu như em không biết kiểm soát hoặc control. Giống như một cục kẹo được gói lại bằng một miếng giấy thì nó sẽ được giữ nguyên, còn nếu mình tách cái vỏ bọc ra thì nó không còn giữ được sự nguyên vẹn. Làm nghệ sĩ cũng vậy, đúng là mình cần phải thật, phải thẳng thắn và thành thật nhưng đôi khi cũng phải có một cái gì đó riêng tư một chút để giữ cho mình, và giữ cho cái hào quang mà mình đang làm với tư cách là một nghệ sĩ.
Tôi muốn hỏi sâu hơn một chút về vế này. Nam Em cho rằng đây là một đường lui của mình, nhưng tôi không dám chắc tất cả những câu chuyện diễn ra trong tương lai đều sẽ như ý mình muốn, hay những hành xử của mình sẽ luôn tốt đẹp. Ở thời điểm hiện tại, bản thân Nam Em có cảm thấy tự chủ về tính cách, tinh thần và trách nhiệm của mình trước những gì mình sẽ đối diện và trải qua trong thời gian sắp tới không?
Nam Em: Mọi người có biết tại sao em đập đổ hình tượng của mình không? Tại vì trước đó em rất kỳ vọng về bản thân mình. Khi em làm những điều như lọt top 8 Miss Earth mà không giành được ngôi vị mình muốn, rồi sau đó là âm nhạc, tất cả mọi thứ em đều kỳ vọng vào bản thân quá nhiều. Thành ra em bị suy sụp tinh thần, không muốn chấp nhận kết quả mà mình đã nỗ lực nên em nghĩ thà không có thì thôi. Em đập đổ mọi thứ và nghĩ khi mình đã đập đổ nó rồi, không còn đường để quay lại thì mình sẽ không còn nghĩ tới nó nữa.
Nhưng sau đó em lại tin vào tình yêu, chọn một người đàn ông có thể nấu cơm, chăm sóc cho em và chấp nhận một cuộc đời làm người bình thường cả đời cũng được. Thế nhưng khi sống một cuộc đời mình mong muốn, có người mình thương nấu ăn, chăm sóc và dành toàn bộ thời gian của họ cho mình, thì em lại nhớ sân khấu vô cùng.
Em nhớ những lúc mình có hào quang rực rỡ, mình hạnh phúc ra sao, em nhớ khán giả. Bây giờ, khi em không còn tình yêu đó nữa mà chỉ còn hào quang và khán giả, cái giá em phải trả đó là sự cô độc. Bản thân em cũng khao khát có ai đó ở bên cạnh, thèm cảm giác ai đó nấu cơm cho mình ăn, thèm cảm giác được nói "anh ơi em mệt mỏi quá" rồi nghe lời động viên "cố gắng lên".
Nhưng em nghĩ “nhân vô thập toàn”, cuộc sống này mình đã là người của công chúng thì phải chấp nhận. Đôi khi, nói thật lòng, những khoảng thời gian mà mọi người nhận xét về em không tốt lại là khoảng thời gian em sống hạnh phúc nhất với cái người mà em yêu, cho dù mọi người nhìn anh ấy ở một góc nhìn không được tích cực.
Nhưng thực sự đó là một mối tình mà em khắc cốt ghi tâm. Sau khi rời khỏi mối tình đó, mọi người có biết là em sống trong căn nhà mà anh đó bố trí hết tất cả từ máy lọc nước, máy giặt đến máy rửa chén. Em sống trong đó, dùng hết tất cả những hồi ức về người đàn ông đó để cảm thấy mình không cô đơn và cô độc. Rồi em đi làm, cống hiến cho những điều mình đang nỗ lực và thấy đây mới thực sự là nơi thuộc về mình. Giống như khi mình chọn tình yêu, mình nghĩ đi theo tình yêu, không làm nghề nữa thì mình ổn, nhưng rồi mình thấy mình cũng bất ổn. Bây giờ mình lại tiếp tục chọn nghề, không chọn tình yêu nữa, mình vẫn thấy mình cũng bất ổn. Nhưng cái bất ổn khi mình chọn cách là một người phụ nữ độc lập nó vững vàng hơn là chỉ nương nhờ hoàn toàn vào tình yêu. Vì khi mình độc lập, tự chủ thì tinh thần mình mạnh mẽ hơn, mọi thứ của mình khỏe khoắn hơn. Còn khi mình hoàn toàn dựa dẫm vào điểm tựa gọi là tình yêu đó, mình sẽ trở nên yếu đuối vô cùng. Mọi người biết tất cả chúng ta đều làm sai khi chúng ta yếu đuối, và đưa ra những quyết định sai khi mất bình tĩnh. Còn khi độc lập, đa số là những quyết định rất tỉnh táo.
Rõ ràng khi nghe những gì Nam Em chia sẻ và trải qua, một trong những người chứng kiến và đồng hành sát sao nhất chính là Nam Anh. Vậy tôi muốn biết là trong lúc Nam Em mất bình tĩnh, cô độc, gặp đau khổ hay chìm trong một mối quan hệ mà bản thân bạn ấy đưa ra những quyết định không biết đúng hay sai, thì Nam Anh ở đâu? Vai trò của bạn như thế nào đối với người em của mình?
Nam Anh: Em nghĩ tất cả chúng ta, điều quý giá nhất trên cuộc đời này chính là trải nghiệm, và những trải nghiệm này chúng ta đã chọn lựa trước khi sinh ra đời. Cho nên đôi lúc em tôn trọng những trải nghiệm mà người bạn Nam Em đã chọn. Tại vì em biết một điều là chúng ta đến thế gian này một mình và cũng rời đi một mình. Tất cả từ người thân trong gia đình đến người thân ngoài xã hội đều là những người thầy, người bạn cho chúng ta những trải nghiệm, kinh nghiệm, bài học, và cuối cùng cũng sẽ đến lúc chúng ta phải mạnh mẽ rời đi một mình. Đó là cái cách em tự nuôi dưỡng nghị lực cũng như sự thăng bằng để có thể trụ vững trong cuộc đời này.
Đôi lúc em cũng mong người thân của mình được như vậy, để cho dù hành trình cuộc đời đi đến đâu thì mình cũng luôn vững vàng.
Quan sát nha, hai bạn có cùng một xuất phát điểm, cùng một cách đi và cách vận hành cuộc sống, nhưng Nam Em vẫn tỏa ra một hào quang rất lớn dù xung quanh có rất nhiều câu chuyện và ý kiến trái chiều. Còn Nam Anh thì có thể người ta vẫn sẽ nhìn nhận bạn là chị của Nam Em thôi, vì xung quanh Nam Anh không có những câu chuyện khiến người ta phải đào xới, làm tung nó lên. Đó là phần tính cách, định hướng của bạn hay do bạn nhìn từ câu chuyện của người em để rút ra hướng đi cho mình trong showbiz?
Nam Anh: Thật ra ai cũng rất thích tình yêu ở thế gian này, và tình yêu là một hương vị rất đặc biệt. Em cũng có tình yêu, nó không trọn vẹn và em cũng trải qua thời gian cô đơn một mình. Nhưng em rất thích thời gian một mình bởi vì em có đủ thời gian để hiểu bản thân, để chữa lành, để quan sát những người xung quanh và quan sát chính mình. Em nhìn thấy một sự đối chiếu rất rõ ràng: khi nội tâm bên trong mình như thế nào thì thế giới quan sẽ phản chiếu lại mình như vậy.
Em luôn tâm niệm một điều rằng khi cái tâm của mình sáng, cái tâm của mình lương thiện thì cho dù như thế nào ông trời cũng sẽ đền đáp cho mình cũng như cho Nam Em những món quà vô cùng quý giá. Đó chính là tình yêu thương của khán giả để bù đắp lại cho Nam Em cái tuổi thơ vốn đã thiếu thốn tình cảm gia đình. Em nghĩ ngay cả vị trí Nam Em đang ngồi cũng là ước mơ của rất nhiều cô gái: mong muốn được nổi tiếng, được sở hữu một gương mặt xinh đẹp, một vóc dáng thanh thoát và có được tình yêu thương của khán giả.
Lúc nào nói về tình yêu Nam Em cũng khóc. Tình yêu là thứ khiến Nam Em thăng hoa nhất và cũng là thứ khiến em đau khổ nhất. Trong suốt hành trình 10 năm qua, bạn đã trải qua khá nhiều cuộc tình. Đến thời điểm hiện tại, cá nhân Nam Em có còn tin vào tình yêu hay không? Khi ngồi đây và xác định là mình đang làm lại rồi, nếu có một người đàn ông nào đó tiếp tục xuất hiện, em có để người đó chi phối và ảnh hưởng tới quyết định, hành động của mình không?
Nam Em: Ta cần tình yêu vì tình yêu làm cho ta trẻ. Thực ra nếu ngày xưa ba của em không mất thì em cũng sẽ đi theo con đường là có chồng, sinh con, sống một cuộc sống bình thường. Nhưng khi thấy ba mất, em nhìn hoàn cảnh của mình và nghĩ không nên kết hôn sớm, cho nên em mới từ bỏ một mối tình đầu cũng rất đẹp. Sau đó em mới bắt đầu đi thi hoa hậu, rồi bị cuốn vào môi trường này từ lúc nào không biết.
Thật lòng là khi có tình yêu vào thì nó chữa lành cho em rất nhiều, nhưng đôi khi mình hơi sa đọa, kiểu "thiên thần sa ngã" đó (cười). Việc đi thi làm mình thoải mái, thăng hoa quá rồi mình ngã vào đó luôn. Em ngã vào tình yêu và mất 12 năm bị mất cân bằng, lost control mọi thứ chỉ vì tình yêu. Nhiều khi em cũng hỏi tại sao phải như vậy, nhưng sau đó em tìm được câu trả lời: tại vì đó là mục đích sống của mình. Phải có tình yêu thì em mới có động lực để làm việc, để cố gắng và cống hiến. Nói cống hiến thì cho sang thôi chứ trước hết là mình làm đẹp cho bản thân mình cái đã (cười). Vì khi mình đẹp thì mình mới làm được điều khác cho người khác, chứ bản thân mình không đẹp thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến người ta đúng không?
Thật lòng thì em vẫn rất mong cầu gặp được một người đàn ông có thể cho em một đám cưới, một happy ending. Mặc dù bây giờ em 30 tuổi rồi, vấp ngã vào tình yêu quá nhiều nhưng em vẫn luôn gửi tín hiệu lên vũ trụ là hãy cho em gặp người đàn ông đó, bởi vì em coi đó là động lực sống. Em sẽ cố gắng cân bằng giữa công việc và tình yêu để hai cái đó không bị nhiễu. Trước đây em cứ nghĩ mình là nghệ sĩ, mình sẽ cho mọi người biết tôi quen người này, tôi yêu người kia để xem mọi người có ủng hộ, theo dõi mình không. Nhưng sau đó em nhận ra một điều: khi mình yêu ai làm gì, mình phải chắc chắn người đó thực sự là người có thể lo cho mình cả đời, thì chỉ cần gửi tấm thiệp mời trên bàn, thời gian địa điểm rõ ràng, kết hôn là xong. Còn nếu mình đem câu chuyện ngày hôm nay tôi đi với người đó đi đâu, ăn cái gì, làm cái gì đem lên mạng hết, em mới nhận ra cái gì khoe thì nó sẽ mất. Nếu mình kín lại một xíu thì chắc sẽ ổn hơn.
Nam Em nghĩ nhiều về một người đàn ông đợi mình ở tổ ấm và nấu ăn cho mình. Bạn cũng đã từng yêu rất say đắm. Nhưng tôi thấy không có ai trong số những người Nam Em từng yêu có nét tương đồng với nhau cả, vậy thì Nam Anh yêu vì điều gì ở họ?
Nam Em: Thật ra mọi người cũng thấy em toàn yêu những người đâu có giàu, họ rất bình thường. Nhưng tại sao em yêu? Tại vì họ cho em được thứ mà em thiếu, họ làm cho đứa trẻ bên trong em thức dậy và được chữa lành.
Có đôi khi sự thức dậy và chữa lành đó giống như khi cho một đứa trẻ một cục kẹo, mỗi ngày cho nó một cục kẹo thì sẽ thành thói quen. Tình yêu cũng vậy, khi mình ăn cục kẹo đó mỗi ngày mà một ngày đẹp trời không được ăn nữa, mình sẽ cảm thấy rất khó chịu. Khi khó chịu, mình sẽ phát ra những năng lượng rất độc hại. Cho nên em nghĩ nếu yêu thì mình nên lựa những người thành công và có tam quan đúng đắn một chút, họ sẽ là người dẫn mình đi đúng đường. Còn nếu chọn người có tam quan lệch lạc thì chắc chắn mình sẽ đi sai đường. Đúng như câu nói "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng".
Nam Anh có bao giờ cảm thấy phiền hay buồn về điều gì đó mà Nam Em từng làm không? Vì có nhiều tư liệu chia sẻ rằng có những giai đoạn hai chị em không hòa hợp. Tôi cũng quan sát thấy trong chương trình cảm ơn hay buổi phỏng vấn hôm nay, các bạn thường không đi chung. Sự gắn kết của các bạn ở ngoài cuộc sống thực tế như thế nào, có giống những gì mọi người thấy trên các bộ hình hay sự kiện đồng hành cùng nhau không?
Nam Anh: Em thì quan điểm của em, Nam Em luôn là người thầy vĩ đại trong cuộc đời của em, tại vì bạn đã lựa chọn đi cùng với em từ lúc trong bào thai mẹ cho tới lúc sinh ra đời. Nam Em là một cô gái có thể cho người xung quanh rất nhiều cảm xúc. Mọi người dành tình yêu cho bạn ấy nhiều là bởi vì cô ấy phát ra một nguồn năng lượng giàu cảm xúc, và khi cô ấy hát thì mọi người cũng rung cảm được những giai điệu đó.
Đôi lúc em cũng thấy sao em gái mình có thể làm được điều hay như vậy, nên trong tâm thức em gọi bạn là "thiên thần âm nhạc". Chất liệu từ bạn có thể làm cho tâm hồn người ta giãn nở, làm một người khô cứng có thể mềm mỏng hơn và giúp mọi người kết nối gần nhau hơn.
Còn riêng em thì đôi lúc chỉ thích nghe âm nhạc không lời, thích trở về một trạng thái quân bình, yên tĩnh để tìm hiểu bản thân nhiều hơn. Trong hành trình cuộc đời này, em vẫn quan trọng việc hiểu mình nhiều hơn. Cho nên đôi lúc em dành ít thời gian cho những người xung quanh để dành nhiều thời gian cho bản thân thực sự hiểu mình, biết được mình sinh ra trên cuộc đời này để làm gì, sứ mệnh của mình là gì và điều mong muốn thực sự của mình khi xuống hành tinh Trái Đất này là gì. Có thể em nói hơi bay bổng một chút vì em là người rất bay bổng, thích tìm hiểu về thiền và thích đi thiền, cho nên là...
Nam Em: (Cắt lời) Không, nhưng mà nhiều khi mình bay bổng quá người ta nghĩ mình kiểu khác (cười).
Nam Anh: Không, điều bạn nói nãy giờ thì người hiểu họ sẽ đồng cảm, còn người không hiểu họ sẽ thấy nó không được thực tế.
Nam Anh: Ừm, cho nên nếu em chia sẻ thì em chỉ có thể chia sẻ với những người cùng tần số với em thôi, còn mà…
Nam Em: Nhưng bạn có nghĩ khi mình làm một nghệ sĩ thì cần phải chạm tới trái tim của khán giả nhiều hơn, nên cần phải open để cởi mở về văn phong mọi thứ cho gần gũi hơn một chút không, hay là bạn thích cái văn phong như vậy hơn?
Nam Anh: Không, tại vì em rất thích nghe sách, nghe những từ nó mỹ miều.
Nam Em: Không, nhưng đôi khi mỹ miều quá người ta thấy nó không được thật á.
Nam Anh: Vậy hả? Nhưng mà tại vì sở thích của là nghe nghe mỹ miều.
Nam Em: Thật ra Nam Em làm trong nghề này nhiều, Nam Em thấy khi làm nghề mình nên nghĩ cho công chúng nhiều hơn là nghĩ cho bản thân mình. Khi mình yêu bản thân nhiều quá, đôi khi nó rất tốt nhưng để làm một người mang sứ mệnh giống như hoa hậu thì cần phải nghĩ cho rất nhiều người.
Giống như khi lên sân khấu, mình phải nghe xem khán giả muốn nghe Nam Em hát bài gì, thay vì bảo "em hát bài đó mọi người nghe nha". Khi mình hát bài mình muốn, khán giả cũng ủng hộ nhưng họ sẽ không ủng hộ bằng việc mình hát bài họ thích. Thật lòng Nam Em làm trong nghề này nhiều, cũng từng trải qua rất nhiều cách để đứng dậy đi tiếp. Thế nên em rất muốn Nam Anh trở thành hình mẫu của nhiều người phụ nữ. Đồng ý là mình sẽ hướng tới sự hoàn hảo, nhưng mình hãy mở lòng ra một chút để gần gũi hơn với khán giả..
Rõ ràng đến hai giọt nước thì còn có giọt tròn giọt méo. Việc hai bạn có sự tương xứng về ngoại hình không đồng nghĩa với việc có điểm tương đồng 100% trong tính cách, nên đôi khi rất dễ xảy ra xung đột. Vậy các bạn giải quyết xung đột như thế nào?
Nam Em: Thật ra mọi người biết người sống tình cảm thường rất thẳng thắn, nếu nói chuyện không kỹ sẽ rất dễ gây tự ái. Đôi khi như Nam Anh là nói chuyện văn văn vở vở mỹ miều quá nhiều khi em không hiểu gì hết, còn em là nói thẳng ra luôn. Nên đôi khi mọi người biết là mình nói thẳng ra còn không hiểu được nhau, thì nói vòng vo lại càng khó hiểu. Đấy là góc nhìn của em thôi, còn đúng hay không thì để mọi người đánh giá chứ làm sao em đưa ra một khái niệm đúng được.
Em chỉ thấy là sau khi Nam Anh đăng quang xong, em rất muốn góp ý để Nam Anh có một hành trình rực rỡ chứ không có ý gì hết. Từ trước tới giờ, khi đưa Nam Anh vào showbiz, có sự kiện gì đặc biệt em đều cho bạn xuất hiện để gặp gỡ truyền thông, báo chí, khán giả nhằm làm quen với tất cả mọi người. Tất cả những gì Nam Em làm đều muốn thấy người chị của mình rực rỡ một cách tuyệt đối, chứ không bao giờ nghĩ đến chuyện hơn thua. Thường chị em trong nhà sẽ có tính hơn thua nhưng em thì không nghĩ vậy.
Khi trong nhà có một người hơn mình thì mình có quyền được yếu đuối chứ, mà bản thân Nam Em lại là người rất thích được yếu đuối (cười). Cho nên nếu bây giờ “Nam Chị” hơn được em thì em rất mừng, vì lúc đó em được quyền yếu đuối cả ngày mà không ai nói gì. Nhưng nếu đổi ngược lại trọng trách Nam Anh là Á hậu 1 còn Nam Em là Hoa hậu thì lúc đó lại khác, em sẽ phải nỗ lực gồng mình, ráng gồng nhưng đến một ngày nào đó cũng sẽ không gồng nổi.
Cho nên nếu mọi người hỏi kết quả đêm chung kết em có hài lòng không, em xin trả lời là nó rất trọn vẹn và đúng với những gì em cần. Em cần Nam Anh trở thành một cô hoa hậu không chỉ ở Hồ Chí Minh mà còn phải được đi quốc tế, gánh vác những trọng trách lớn hơn. Bản thân em đã đi qua rất nhiều vấp ngã nên muốn đưa ra lời khuyên để hành trình của bạn rực rỡ hơn, nhưng đôi khi sự góp ý của mình nó hơi phô quá nên dễ xảy ra xung đột.
Sự thẳng thắn của Nam Em có khi nào khiến Nam Anh tổn thương không? Vì tôi thấy cũng có vài lần trong những buổi livestream bán hàng, các bạn có sự xung đột rất lớn, cảm giác lúc đó ở Nam Anh có sự bất lực, không biết phải giải quyết nó như thế nào?
Nam Anh: Em cảm thấy rất may mắn là bởi vì em đi học bộ môn thiền Vipassana, em mới biết được một điều là tất cả mọi thông tin đều là của bản thân mình hết. Khi ở cạnh Nam Em, em có nhiều cơ hội để luyện tâm. Luyện tâm làm sao để khi có bất kỳ điều gì xảy ra mình không phản ứng với nó, giữ cho tâm mình luôn vững chãi, điềm tĩnh, vững vàng. Đó là mục tiêu em cố gắng trong cuộc đời, cho nên đôi lúc em cũng sẽ chỉ bị xì một chút...
Nam Em: (Cắt lời) Cho tôi ngắt lời bạn một xíu được không? Bạn nói tôi là người rèn bạn đúng không, nhưng bạn có biết tất cả những cái bạn gọi tôi đều là vì tôi đang muốn giúp bạn không?
Nam Anh: Thì bởi vậy tôi mới nói một thông tin là tất cả mọi thông tin đều là của bản thân mình hết.
Nam Em: Ừm, vậy như vậy có nghĩa là bạn đang nhìn ở góc nhìn đó một chiều thôi, bạn phải nhìn ở chiều ngược lại là tôi đến đó vì mục đích gì cái đã. Mục đích của tôi là cái gì cái đã, nếu mục đích đó là cho bản thân tôi thì khác, còn mục đích đó là đang cho bạn, nó lại là một câu chuyện khác nữa bạn hiểu không?
Nam Anh: Thì tôi đang diễn tả theo ý có nghĩa là bất kỳ cái điều gì bạn nói ra...
Nam Em: Nhưng đâu đó chúng ta vẫn luôn rất mâu thuẫn về việc tôi làm cho bạn nhưng bạn luôn đặt một dấu chấm hỏi. Thật ra không có dấu chấm hỏi nào cả, tất cả những gì tôi làm cho bạn đều là muốn bạn tốt hơn, bạn phải nghĩ điều đó chứ không phải tôi muốn dìm bạn.
Nam Em có từng hỏi Nam Anh là Nam Anh muốn điều đó hay không?
Bởi vậy nên sau khi hai đứa đăng quang thì cũng nói chuyện rõ ràng, hành trình của bạn bạn tự đi và hành trình của Nam Em em sẽ tự đi. Nam Anh là chị mình mà, lỡ chị mình vấp mình cũng xót chứ. Mà chị mình đang xây dựng hình ảnh rất hoàn hảo rồi. Mình không muốn chị mình giống như mình nên mình mới nhắc, mới nói. Thà là mình xấu, chị mình đẹp trong mắt công chúng. Vì mình đã xấu sẵn rồi, không sao cả. Còn hình ảnh chị mình đang đẹp mà bị mẻ chút xíu thì mình không vui. Như mình chăm một cái cây, mình muốn cái cây đó thực sự tươi tốt, đâu muốn nó héo đâu. Nhưng đôi khi người ta không hiểu ý mình.
Nam Em đang cố chứng minh quan điểm của mình đúng, nhưng không quan tâm suy nghĩ của Nam Anh?
Nam Em: Cũng đúng. Thì đó là lý do tại sao sau khi đăng quang, em sẽ hạn chế xuất hiện cùng với Nam Anh nhất có thể để Nam Anh cảm thấy thoải mái, và em cũng cảm thấy thoải mái. Thật ra khi vào phòng phỏng vấn kín, ban tổ chức có hỏi sau khi đạt danh hiệu rồi em muốn làm gì, em đã nói là muốn ở ẩn. Người ta liền bảo muốn vậy rồi ai dám trao danh hiệu cho em. Em mới nói thật ra em quá ồn ào rồi, đôi khi em muốn đem lại một happy ending cho mình rồi ẩn mình đi cũng được.
Nói thật lòng, buổi phỏng vấn ngày hôm nay em nhận lời cũng là vì Nam Anh. Hiện tại em đang sống một cuộc đời không vướng bận vào hào quang của showbiz và cảm thấy rất thoải mái. Nhưng vì Nam Anh, vì sứ mệnh First Runner-up của Miss Cosmo nên em phải ngồi đây. Ngày xưa khi mình háo thắng, muốn có hào quang thì khác, còn bây giờ gọi là mình hơi ngán á (cười).
Đó là lý do tại sao em đi trễ, rồi tác phong đôi khi không chuyên nghiệp này kia, là vì em có sự chán nản ở trong đó. Suốt bao nhiêu năm nay em nỗ lực cố gắng và gồng mình chịu đựng quá nhiều rồi, bây giờ đang sống cuộc sống thoải mái quá nên em không muốn bước vào thế giới làm em đau nữa. Bây giờ em vào đây nói chuyện và làm nghề với tâm thế đang đi chơi, đang trải nghiệm nên em thoải mái với nó lắm.
Đó là lý do vì sao trước lúc bước vào set, tôi hỏi hai bạn có muốn đội vương miện hay đeo sash không, bởi vì tôi muốn đây là một cuộc trò chuyện thoải mái, không cần đặt nặng danh hiệu mà chỉ là cuộc nói chuyện giữa hai chị em.
Nam Em: Nhưng ý em thì lại thấy bây giờ hai chị em mà không đội vương miện nói chuyện thì cũng giống như rất nhiều talkshow khác rồi. Cho nên em muốn có một talkshow special (đặc biệt - PV) một chút, nó cũng có ý trong đó (cười).
Đặc biệt. Có đồng nghĩa đây là lần cuối cùng nói chuyện cùng nhau ở một buổi phỏng vấn không?
Nam Em: Dạ có thể. Có thể tại vì em không có đam mê nhiều như ngày xưa. Ngày xưa anh biết tính em rồi, em muốn là phải có cho bằng được, đạt cho bằng được. Còn bây giờ thì có cũng được, không có cũng không sao. Cuộc sống hiện tại của mình đã quá ổn nên em không chấp niệm hình ảnh của mình ra sao, mọi người comment thế nào.
Vì em đã rèn được cái tính là khán giả chửi mình mà mình vẫn sống được, thì bây giờ khán giả có khen, có tung hô mình cũng thấy giống như vậy, không khác gì. Mình ready (sẵn sàng - PV) được một trạng thái là ngày mai có bị người ta vùi dập tiếp thì mình vẫn sống hạnh phúc.
Nam Em có những định hướng và luật mới trong hành trình xây dựng cuộc sống mới của mình. Còn Nam Anh, bây giờ trên đầu đã có một vương miện và hành trình tiếp theo nữa, bạn có vạch ra cho mình những quy định mới, những luật mới để ràng buộc và đi theo không?
Nam Anh: Em vẫn muốn nói lời biết ơn đến ban tổ chức Miss Cosmo Thành phố Hồ Chí Minh. Bởi vì đã trao cho em một cơ hội, và đi đôi với niềm vui thì cũng mang trên vai rất nhiều trách nhiệm. Em không muốn để mọi người phải nhìn vào mình mà phải buồn hoặc thất vọng. Em thấy để có một sân khấu thì đã tốn rất nhiều mồ hôi, nước mắt, công sức và tiền bạc, nên em mong muốn từ chiếc vương miện này có thể hoàn thiện bản thân nhiều hơn, rèn luyện nhiều hơn để luôn trở thành một cô gái không chỉ xinh đẹp về ngoại hình mà còn thật sự tỏa sáng trong tâm hồn ạ.
Nếu được làm lại bản thân ở một phiên bản nào đó trong quãng thời gian 10 năm qua, các bạn chọn khoảng thời gian nào?
Nam Em: Em hả? Nếu cho em chọn lại, em muốn mình sẽ ở thời điểm Miss Earth 2016. Nếu thời gian đã tua ngược lại rồi thì tua ngược hẳn về lúc em còn đi học đi, cho tiếng Anh của em tốt một cái, rồi em ụp vương miện Miss Earth, sau đó sống cuộc đời bình thường, khỏi cần thi thố gì nữa (cười lớn).
Nam Anh: Còn riêng em thì sẽ không lựa chọn quay lại bất kỳ khoảng thời gian nào cả. Bởi vì quan điểm của em là bất kỳ một trải nghiệm gì trong cuộc sống cũng mang lại cho mình những bài học cực kỳ quý giá, và cái đó sẽ đi theo mình mãi mãi. Trong suốt khoảng thời gian lớn lên, tuy có nhiều tổn thương, vấp ngã và nhiều vấn đề xoay quanh nhưng đều mang đến cho em những bài học, kinh nghiệm. Để ngày hôm nay ngồi ở đây, em có kinh nghiệm, có tâm hồn, có trái tim để dùng những điều đó hoạt động một cách ý nghĩa và mạnh mẽ hơn nữa.

Tôi cũng muốn biết là trong chặng đường mình đã đi, có rất nhiều người mình đã gặp, có ai mà các bạn cảm thấy muốn gặp lại để nói điều gì đó với họ không? Có thể là nói lời cảm ơn, xin lỗi hoặc nói ra một điều để chấm dứt suy nghĩ, cảm xúc của mình về họ?
Nam Anh: Nếu có một người mà em muốn quay lại gặp, em muốn quay trở lại để gặp đứa trẻ bên trong của em, để em sẽ là người tự ôm ấp, tự chữa lành. Bởi vì chúng ta thường lớn lên và phản ứng theo những đứa trẻ bên trong của mình. Cho nên nếu chúng ta có nhiều thời gian để ôm ấp đứa trẻ bên trong, để hiểu bản thân thì sẽ biết cách làm sao có thể hạnh phúc tự thân.
Nam Em: Thật ra đối với em, em thấy chúng ta mãi mãi là những đứa trẻ. Chẳng qua chúng ta khoác lên một hình hài mà càng ngày càng phải cố gắng gồng mình. Còn trẻ thì mình chơi bời một chút, lớn lên bắt đầu phải trách nhiệm với gia đình, với con cái, cái mình phải bọc lên cho mình mấy cái áo lớp lớp ngàn ngàn lớp. Cho nên tại sao khi người càng về già người ta càng như đứa trẻ, bởi vì không còn nhiều thời gian nữa thì họ phải sống với đúng bản ngã của mình. Cho nên mình đừng tự cố ép mình sống như một người trưởng thành nếu như bên trong đang là một đứa trẻ, tại vì đứa trẻ nó vui mà. Đứa trẻ hỉ nộ ái ố đều thể hiện ra ngoài, đồng ý là đôi khi sẽ mất lòng thiệt, nhưng mình sẽ không bị mất quá nhiều thời gian để nghi ngờ lẫn nhau. Đứa trẻ nó không biết nghi ngờ, buồn nói buồn, vui nói vui. Còn người lớn mình đôi khi phải học cách giấu lại bên trong, rồi bắt đầu suy nghĩ người này người kia thế nọ thì không tốt. Cái này là góc nhìn của em thôi, còn đúng hay không thì em không biết.
Thì hỏi em nếu thời gian quay lại muốn gặp người nào nhất, em muốn gặp lại cái người mà em yêu nhất, để nói với họ một câu rằng: "Tôi sai rồi".