• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

Bạn không còn chọn nơi ở, bạn chọn cách mình muốn sống mỗi ngày

Theo Phụ nữ mới
Chia sẻ

Đó là hàng trăm giờ không đứng giữa dòng xe đông, không chen chúc trên những chuyến xe giờ cao điểm và không kết thúc một ngày bằng cảm giác đã mệt trước khi thực sự được sống cho mình.

Có một thay đổi khá thú vị trong cách nhiều người chọn nhà sau tuổi 30. Họ không còn bắt đầu bằng câu hỏi: "Căn này bao nhiêu mét vuông?", "Giá thuê bao nhiêu?" hay "View có đẹp không?". Thay vào đó là những câu hỏi rất khác: Mỗi sáng mình phải dậy lúc mấy giờ? Mất bao lâu để đi làm? Tan sở có còn đủ sức đi tập gym không? Có kịp về ăn tối với gia đình không? Cuối tuần có phải mất cả tiếng chỉ để đi siêu thị?

Những câu hỏi ấy nghe rất nhỏ. Nhưng ghép lại, chúng quyết định một thứ lớn hơn nhiều: một ngày của bạn sẽ diễn ra như thế nào.

Khi còn trẻ, nhiều người sẵn sàng ở rất xa nơi làm việc để tiết kiệm vài triệu tiền thuê nhà. Mỗi sáng dậy sớm hơn một chút cũng không sao. Mỗi tối về muộn một chút cũng không thành vấn đề. Quỹ thời gian khi ấy dường như rất rộng, còn năng lượng cũng đủ nhiều để bù lại những giờ kẹt xe hay những chuyến đi dài. Nhưng vài năm sau, phép tính bắt đầu thay đổi.

Ảnh minh họa

Một căn hộ gần công ty có thể đắt hơn. Một căn nhà gần ga metro, gần trường học, gần phòng gym hay gần bố mẹ đều có thể khiến chi phí mỗi tháng tăng lên. Nếu chỉ nhìn vào con số trên hợp đồng thuê nhà, đó có vẻ là một quyết định không mấy kinh tế. Nhưng người ta không chỉ đang trả tiền cho một địa chỉ. Họ đang trả tiền cho những buổi sáng bớt vội vàng. Cho việc không phải rời nhà từ lúc trời còn chưa sáng. Cho khả năng về kịp ăn tối thay vì ăn vội một hộp cơm ở văn phòng. Cho việc vẫn còn đủ năng lượng để đi tập, gặp bạn bè hay đơn giản là ngồi yên trên sofa đọc vài trang sách trước khi đi ngủ.

Một tiếng tiết kiệm được mỗi ngày nghe không nhiều. Nhưng một tiếng ấy, nhân với năm ngày làm việc mỗi tuần, rồi bốn tuần mỗi tháng, rồi mười hai tháng mỗi năm, hóa ra lại là hàng trăm giờ được lấy lại. Đó là hàng trăm giờ không đứng giữa dòng xe đông, không chen chúc trên những chuyến xe giờ cao điểm và không kết thúc một ngày bằng cảm giác đã mệt trước khi thực sự được sống cho mình.

Đến một giai đoạn, nhiều người nhận ra nơi mình sống không chỉ quyết định địa chỉ trên căn cước hay khoảng cách đến công ty. Nó quyết định giờ mình thức dậy, tâm trạng khi bước ra khỏi cửa, lượng năng lượng còn lại sau một ngày làm việc và cả việc mình còn thời gian cho những điều mình yêu thích hay không. Đó cũng là lý do ngày càng nhiều người sẵn sàng chi thêm tiền để ở gần nơi mình thường xuyên lui tới. Không phải vì họ thích khu trung tâm hơn. Cũng không phải vì muốn một địa chỉ "đẹp". Họ đang cố mua lại một nhịp sống phù hợp với mình.

Có người chọn ở gần công ty để mỗi ngày ngủ thêm 45 phút. Có người chọn ở gần bố mẹ để tiện ghé qua sau giờ làm. Có người chấp nhận căn hộ nhỏ hơn miễn là có thể đi bộ đến công viên mỗi sáng. Có người chuyển nhà chỉ vì muốn con không phải ngồi xe cả tiếng để đến trường. Nhìn từ bên ngoài, đó đều là quyết định về bất động sản. Nhưng nhìn kỹ hơn, đó là những quyết định về thời gian. Và sâu hơn nữa, là những quyết định về chất lượng cuộc sống.

Ảnh minh họa

Có lẽ đó là một trong những thay đổi rõ nhất sau tuổi 30. Người ta vẫn quan tâm đến giá thuê, diện tích hay nội thất, nhưng đó không còn là tiêu chí duy nhất. Một căn nhà không chỉ được đánh giá bằng số mét vuông hay vị trí trên bản đồ. Nó được đánh giá bằng việc mỗi ngày sống ở đó trông sẽ như thế nào.

Bởi đến một độ tuổi nào đó, một căn nhà đẹp không còn là căn nhà có ban công lớn hay phòng khách rộng. Đó là căn nhà giúp bạn có thêm thời gian ăn sáng, bớt một giờ kẹt xe, còn sức để tập thể dục và về nhà khi trời vẫn chưa tối.

Sau tuổi 30, người ta không còn chọn nơi ở. Người ta chọn cách mình muốn sống mỗi ngày.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày