Mới đây, câu chuyện đầy xúc động của chị Jemma Hough (42 tuổi, sinh sống tại hạt Bedfordshire, Anh) về người chồng quá cố đã thu hút sự quan tâm của nhiều người. Chồng chị, anh Jon Hough, một người đàn ông vốn có lối sống vô cùng năng động, đã qua đời ở tuổi 47 chỉ vỏn vẹn 8 tháng sau khi nhận chẩn đoán mắc ung thư giai đoạn cuối.
Qua hành trình cùng chồng giành giật sự sống và đối mặt với nỗi đau mất mát, người góa phụ trẻ đã rút ra bài học sâu sắc: "Cuộc sống này là để sống, hãy trân trọng từng cơ hội khi còn có thể".
Mọi chuyện bắt đầu vào tháng 3/2024, anh Jon xuất hiện triệu chứng đau bụng âm ỉ và tăng cân nhẹ. Ở độ tuổi U50, anh và vợ chỉ đơn thuần nghĩ rằng đây là những thay đổi bình thường của cơ thể khi bước vào tuổi trung niên, hoặc có thể do hệ tiêu hóa không hợp với một loại thực phẩm nào đó. Cả hai lên kế hoạch thắt chặt chế độ ăn uống và tập luyện để cải thiện sức khỏe.
Do cơn đau bụng không dứt, anh Jon đã đi làm xét nghiệm máu và xét nghiệm phân. Kết quả trả về hoàn toàn bình thường khiến hai vợ chồng càng thêm chủ quan. Ngay cả khi kết quả siêu âm sau đó phát hiện có dịch trong ổ bụng, các bác sĩ lúc bấy giờ vẫn nhận định "khả năng mắc ung thư là rất thấp".
Tuy nhiên, bước ngoặt nghiệt ngã xảy ra sau khi anh Jon được chỉ định nội soi và sinh thiết. Tháng 7/2024, kết quả chụp PET xác định anh mắc ung thư giai đoạn 4 không rõ nguyên phát (được xác định là tập trung quanh vùng dạ dày). Đây là thể ung thư cực kỳ nguy hiểm và đã ở giai đoạn cuối. Các bác sĩ đau lòng thông báo: Thời gian sống sót của anh chỉ còn tính bằng "vài tuần".
"Đó là khoảnh khắc không tưởng. Ngồi trong phòng khám, nhìn người bạn đời của mình hoàn toàn sụp đổ, tôi tưởng như tim mình cũng tan nát. Nhưng ngay lập tức, tôi biết mình phải trở thành chỗ dựa cho anh ấy", Jemma nghẹn ngào nhớ lại.
Bất chấp chẩn đoán nghiệt ngã, anh Jon bước vào đợt hóa trị với tinh thần lạc quan "còn nước còn tát". Ban đầu, thuốc đáp ứng tốt đến kỳ diệu, giúp anh phục hồi năng lượng nhanh chóng. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Không lâu sau, các tác dụng phụ ập đến dữ dội. Anh Jon bị buồn nôn và nôn mửa liên tục, đến mức luôn phải mang theo một máy truyền dịch tự động bên người để bơm thuốc chống nôn trực tiếp vào cơ thể. Anh kiệt sức và không thể ăn uống.
Biết rằng thời gian của anh Jon không còn nhiều, bạn bè của gia đình đã lập một trang quỹ kêu gọi quyên góp được 6.000 bảng Anh (khoảng 190 triệu đồng). Số tiền này được dùng để giúp gia đình anh tạo nên những kỷ niệm cuối cùng bên nhau.
Là một người sinh ra tại Liverpool và là cổ động viên trung thành của câu lạc bộ Liverpool FC, anh Jon đã có cơ hội cùng vợ và các con đến sân vận động Anfield xem một trận bóng đá từ hàng ghế VIP. Cả gia đình cũng đã cùng nhau đi xem nhạc kịch ở London và tham quan thế giới Harry Potter. Đó cũng là chuyến đi chơi cuối cùng của họ trước khi sức khỏe của anh tụt dốc không phanh sau dịp Giáng sinh năm đó.
Đến tháng 1/2025, anh Jon rơi vào trạng thái mệt mỏi trầm trọng và suy sụp tinh thần vì cảm thấy mình trở thành "gánh nặng" cho vợ con. Cuối tháng 2/2025, ngay sau ngày sinh nhật của anh, bác sĩ thông báo các liệu pháp hóa trị đã hoàn toàn mất tác dụng.
Để bảo vệ tâm lý cho 3 đứa con nhỏ (nhỏ nhất mới 8 tuổi và lớn nhất 13 tuổi) khỏi việc phải chứng kiến cảnh bố ngày một héo mòn, anh Jon đã chủ động chuyển đến một viện dưỡng lão (trung tâm chăm sóc giảm nhẹ) để dành những ngày cuối đời tại đây.
Vào ngày 24/3/2025, người đàn ông kiên cường ấy đã trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 47. Giữ đúng tâm nguyện cao đẹp của chồng, chị Jemma đã quyết định hiến xác của anh cho Bệnh viện Đại học Nottingham để phục vụ cho nghiên cứu y học và đào tạo.
Đối mặt với sự ra đi của chồng, chị Jemma chia sẻ nỗi đau thường ập đến theo từng đợt, vào những lúc chị ít đề phòng nhất. Tuy nhiên, nhờ sự đồng hành của các chuyên gia tâm lý từ tổ chức từ thiện Ruth Strauss Foundation , chị và các con đã dần vượt qua khủng hoảng. Chuyên gia thậm chí đã gợi ý cho các con mang gấu bông đến để anh Jon ôm trước khi mất, để từ nay về sau, các cháu sẽ luôn có cảm giác được nhận "cái ôm của bố".
Hiện tại, ở tuổi 42, chị Jemma đang phải làm quen với một cuộc sống hoàn toàn mới: cuộc sống của một người mẹ đơn thân và một góa phụ. Thay vì chìm đắm trong u uất, chị chọn cách đối diện tích cực và muốn lan tỏa câu chuyện của gia đình mình để cảnh báo mọi người.
"Bi kịch này đã cho tôi một bài học lớn về lòng biết ơn. Cuộc sống này rất vô thường, chúng ta không bao giờ biết trước mình còn bao nhiêu thời gian. Đừng chủ quan với sức khỏe và đừng lãng phí bất kỳ cơ hội nào để yêu thương và tận hưởng cuộc sống", Jemma nhắn nhủ.