Cuộc sống của xóm người mù bên cạnh nghĩa trang ở Sài Gòn
Xóm mù hình thành từ năm 1966 bên dòng kênh Nước Đen với gần 60 gia đình từ khắp nơi tụ họp về. Đa số gia đình kiếm sống bằng nghề làm chổi, làm bàn chải, bán vé số.
Họ là những con người phải chịu nhiều thiệt thòi, bất hạnh khi không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời. Cuộc sống của họ trôi đi âm thầm và lặng lẽ trong bóng đêm. Điều may mắn ở xóm người mù là thế hệ sau khi sinh ra đều lành lặn và cố gắng phấn đấu học để mong thoát khỏi cái nghèo, giúp đỡ cha mẹ. Điển hình là 2 người con của vợ chồng mù Hoàng Thị Mỹ. Cả 2 đều đã tốt nghiệp trường Cao Đẳng Kinh Tế TP. Hồ Chí Minh và đã xin được việc làm.
Trẻ con nơi đây cũng không được như những đứa trẻ khác. Những ngày được nghỉ học, chúng lại lang thang phụ giúp bố mẹ rong ruổi trên những con phố để bán vé số. Tuy cuộc sống khổ cực như vậy, nhưng trên gương mặt của chúng vẫn toát lên vẻ hồn nhiên và nụ cười ngây thơ.
![]()
Trẻ em ở xóm người mù không giống như trẻ em ở những nơi khác. Các cháu không được quần áo, giày dép, đồ chơi, nhưng dù bữa đói bữa no, lúc nào nụ cười hy vọng cũng nở trên môi các cháu.
Căn
nhà xập xệ đầu xóm là nơi trú ngụ của bà Nguyễn Thị Kim Cúc (55 tuổi), bị mù từ
lúc lên 3 tuổi, nay đang phải chống chọi với căn bệnh thoái hóa khớp gối. Hiện tại,
bà sống cùng đứa cháu ngoại đang học lớp 10, và một người bạn cũng bị mù
trong căn nhà trọ nhỏ hẹp. Bà cười buồn, chia sẻ: “Hằng ngày, tôi thức dậy từ
lúc gà gáy, rồi đi bán vé số tới 9- 10h đêm mới về".
![]()
Bà Cúc chia sẻ về số phận của mình.
Ngay
kế bên là nhà của bà Nguyễn Thị Lài (68 tuổi). Hoàn cảnh của bà càng bi đát hơn.
Không thấy đường và đã già yếu, nhưng hằng ngày bà phải lê lết đi bán từng gói tăm để lo tiền nhà, tiền ăn hàng tháng.
Bà Lài cho biết, lúc lên 5 tuổi, một bên mắt bà bị u, vì đi mổ quá muộn nên không cứu được. Dần dần, mắt còn lại của bà cũng không nhìn thấy gì nữa. Năm 18 tuổi, bà lấy chồng và sinh được ba đứa con. May mắn là các con của bà đều lành lặn. “Tôi tàn tật, chẳng chăm sóc, lo cho chúng nó đầy đủ, chẳng được học hành đến nơi đến chốn. Lớn lên bọn nó lấy chồng xa, đều nghèo nên chẳng giúp gì được. Nhưng tôi còn sức, còn đi bán được, chỉ mong tụi nó hạnh phúc là mừng lắm rồi”.
![]()
Bà Lài bị u mắt lúc 5 tuổi và không còn nhìn thấy ánh sáng gì cho đến bây giờ.
Bà Châu có đứa cháu năm nay lên lớp 2. Bà chia sẻ: “Thế hệ của chúng tôi
coi như bỏ đi rồi, sống cũng chả được bao nhiêu năm nữa. Chúng tôi chỉ hi vọng
bọn trẻ được học hành đàng hoàng. Tương lai sẽ giúp ích cho gia đình và xã hội".