Đắng lòng chuyện "kẻ khóc người cười" trong đám tang Wanbi Tuấn Anh
Bên cạnh nỗi đau xé lòng vĩnh viễn mất đi một người thân - một người tốt - một người tài, còn một nỗi đau khác vì ý thức người dân quanh tang lễ Wanbi Tuấn Anh.
Một người chết, trăm người... vui
Suốt 3 ngày 2 đêm tang sự diễn ra, cả con phố nơi gia đình Wanbi Tuấn Anh sinh sống bỗng trở nên tấp nập, rộn ràng như... mở hội. Lý do là vì số lượng bạn bè của Wanbi trong showbiz không hề ít. Lại thêm tính cách hiền hòa, lương thiện và tinh thần lạc quan đáng nể khi đối mặt với bệnh tật, nên chàng ca sĩ "Đôi mắt" được hầu như cả showbiz Việt yêu mến. Từ ca sĩ, diễn viên, đến hoa hậu, người mẫu... từ tiếng tăm đến mới nổi, đều có thể nhìn thấy tại con phố nhỏ này trong 3 ngày qua.
Thế là không chỉ người dân quanh đây mà ngay cả người nơi khác cũng rủ rê nhau đến tụ tập đông nghẹt trước con hẻm nhỏ vào nhà Wanbi bất kể sớm khuya để... đón người nổi tiếng. Nhưng nếu họ chỉ lẳng lặng đứng bên xem thôi thì còn có thể thông cảm rằng do tính hiếu kỳ, không phải ai cũng gặp được ngôi sao. Đằng này, dùng mắt nhìn chưa đủ, họ còn phải kêu réo, bình luận, vỗ tay, cười cợt, thậm chí nhào vào người nghệ sĩ sờ mó hoặc xin chữ ký, chụp ảnh... Có nhóm sau khi đứng trước hẻm nhìn vào một lúc thì bảo nhau "Giờ này chưa có nghệ sĩ đâu, về thôi, chiều quay lại". Trẻ con thì cầm giấy bút đuổi theo xin chữ ký, người lớn thì dí sát điện thoại di động vào mặt nghệ sĩ chụp ảnh, quay phim, không quan tâm người kia có bao nhiêu đau đớn, thẫn thờ trên gương mặt.
Đám ma có gì phải... khóc?
Khủng khiếp hơn cả đám đông “fan của mọi nhà” trong khu phố nhà Wanbi là lực lượng người dân hiếu kỳ tại nhà hỏa táng Bình Hưng Hòa. Với số lượng lên đến hàng ngàn người và mức độ quá khích gấp nhiều lần.
Nhân danh công lý - Thỏa trí tưởng tượng
Sự ra đi của Wanbi khi tuổi đời còn quá trẻ gây xót xa trong lòng người ở lại. Cho dù thân hay sơ, quen hay chỉ vừa biết, ai cũng tỏ lòng tiếc thương chàng trai lương thiện và xem anh như tấm gương lạc quan, trân trọng cuộc đời. Thế nhưng, không ít người quá khích vì cảm thấy ông Trời bất công với Wanbi nên... quay ngược ra chỉ trích những người còn sống khỏe mạnh; cũng không ngoại trừ kẻ "mượn gió bẻ măng", sỉ nhục người khác.
Trong tất cả bài báo về việc sao Việt thăm viếng Wanbi, đều không thể vắng mặt những bình luận "nhân danh công lý", phê phán anh A mặc như đi diễn, chị B sao trang điểm đậm thế kia... Chưa dừng lại ở hình thức, họ còn nhân tiện đánh giá luôn tâm hồn, lòng dạ của bạn bè Wanbi: "Sao Kang Ha Neul (Sky) thân với Wanbi lắm mà không thấy xuất hiện, không có hình trên báo", "ủa, Phạm Quỳnh Anh có thân với Wanbi đâu mà bày đặt đến để PR", hay quá đáng hơn, một số người còn vào Facebook Tóc Tiên để trách móc thẳng mặt cô tại sao không đến viếng người bạn thân xấu số...
Định kiến "showbiz bạc bẽo" khiến người ta cho mình cái quyền nhân danh công lý mà chà đạp chân tình của kẻ khác, trong khi chính họ mới đang vô tình tổn thương cả người sống lẫn bình yên đưa tiễn người mất.
Và bài học để lại về: miệng đời
Trước khi Wanbi Tuấn Anh công khai bệnh tình rồi được khán giả cảm thông, một thời gian khá dài, chàng ca sĩ hiền lành vừa phải gồng mình chống chọi bệnh tật, vừa cắn chặt răng lặng thinh chịu trận bao lời chê bai, dè bỉu – từ chính khán giả mà ra.
Khi một mắt của Wanbi không còn nhìn thấy vì ảnh hưởng khối u tuyến yên và chấn động từ cú sốc mất cha, anh phải dùng tóc che phủ bên mắt này. Bấy giờ, công chúng “ném đá” anh thậm tệ, mắng anh chơi nổi, phong cách kỳ quái, bắt chước Hàn Quốc... Đến lúc do tác dụng phụ của thuốc mà Wanbi tăng cân vù vù, họ lại sỉ vả anh “mập quá”, “xấu quá”, “làm ca sĩ mà không biết giữ tướng, chắc hết thời rồi nên buông luôn”... Thậm chí khi đã biết bệnh tình của Wanbi, vẫn có người lạnh lùng trách: “Wanbi là ca sĩ nên sao Việt quyên góp ủng hộ. Còn nhiều người nghèo hơn Wanbi, sao không đem tiền đó làm từ thiện”... Để rồi khi biết ra sự thật những cơn đau mà Wanbi phải chịu đựng; biết rằng dù họ đối với anh vô tình nhưng anh đối với đời, với người vẫn một lòng tri ân, không oán trách; biết anh kiên cường thế nào, bao dung ra sao; biết anh, dù kẹt trong bất hạnh của mình, vẫn không thôi xót xa số kiếp cơ cực khác... Khi ấy, họ không khỏi ân hận vì lời đã nói như tên đã bắn, chẳng thể thu hồi.
Thay lời kết
Wanbi Tuấn Anh đã về cõi vĩnh hằng trong vòng tay đưa tiễn ấm áp của gia đình và bè bạn. Khép lại cuộc đời ở tuổi 26, dù vẫn còn đó nhiều dự định, ước mơ dang dở, nhưng cuộc đời ngắn ngủi này anh đã sống thật thành công! Hình ảnh Wanbi sẽ sống mãi trong lòng những người từng dõi theo anh, từng yêu thương, nể phục anh. Hình ảnh một chàng trai đáng yêu, luôn nở nụ cười ấm áp, và hết mình theo đuổi đam mê. Chàng trai ấy kiên cường trước khó khăn, bệnh tật, và bao dung với tất thảy thị phi cay độc của người đời. Bởi vì Wanbi hiền lắm, lành lắm, nên anh đã và sẽ luôn tha thứ.
|
1. Gia đình rất cảm ơn những nghệ sĩ, bạn bè, khán giả đã ở bên cạnh và đến chia tay Wanbi trong những giây phút cuối cùng. Màu trắng và xanh chỉ là nguyện vọng của Wanbi cho tang lễ của mình, nhưng dù mặc màu áo gì đến viếng thì mình tin Wanbi cũng chẳng phiền lòng. 2. Cảm ơn các em phóng viên báo mạng đã tận tụy túc trực để đưa tin về đám tang. Nhìn các em đội mưa, mình cũng từng nhiều lần kêu người mang dù, mang nước, mang bánh cho các em. Mình chỉ yêu cầu mọi người không tác nghiệp ở khu vực tang lễ để tránh làm phiền và giữ sự thoải mái tự nhiên cho khách viếng (mình hiểu chỉ cần 1 nụ cười, những giọt nước mắt hay những lời chia sẻ lỡ lời trong lúc bối rối cũng dễ khiến các đồng nghiệp của Wanbi bị lời ra tiếng vào không đáng có). 3. Cảm ơn hàng xóm đã thương yêu Wanbi và hết lòng chia sẻ cho những ngày cuối của em. Chuyện con nít hay những người vô tư cười nói xin chữ ký nghệ sĩ là người dân từ nơi khác kéo đến, không phải hàng xóm nhà Bi. Viết vài dòng khi đọc những thông tin, bình luận sai lệch về đồng nghiệp, bạn bè, phóng viên... trong đám tang Wanbi. Thay mặt Wanbi xin lỗi tất cả những ai vô tình vướng vào phiền toái do tang lễ này mang lại. Nếu được, mình mong mọi người hãy chỉ nhắc đến em bằng những kỷ niệm vui/ buồn, về sự lạc quan chiến đấu cùng bệnh tật, về những điều em vẫn cố gắng hoàn thành khi sức khỏe ngày một kém đi... Mình chỉ không muốn em mang theo những niềm áy náy ra đi... |