Chelsea chỉ là phiên bản hạng sang của Aston Villa và Newcastle

Theo Trí Thức Trẻ
Chia sẻ

Nhìn vào những diễn biến trong nội bộ Chelsea, đội bóng này dường như đã không còn duy trì được tính trật tự cũng như truyền thống trong phòng thay đồ.

Ở Premier League, người ta hiếm thấy được những HLV cá tính, gai góc và tài năng như Sir Alex Ferguson và Jose Mourinho. Nhìn lại quãng thời gian cả 2 chiến lược gia này cầm quân ở Anh, chúng ta đều thấy họ có nhiều nét tương đồng, từ việc gây hấn với trọng tài, với các đối thủ kình địch và với cả FA cho đến việc họ chỉ trích truyền thông, đòn gió và những âm mưu khó đoán. Và nếu Jose Mourinho gặp rắc rối với dàn sao ở Chelsea thì Sir Alex cũng tùm bị lùm xùm do xung đột với Jaap Stam, Beckham hay Van Nistelrooy.

 Sir Alex Ferguson và Jose Mourinho là 2 HLV có nhiều nét tương đồng trong tính cách.

Nhưng khác với Mourinho, Sir Alex Ferguson chưa bao giờ đánh mất quyền kiểm soát trong phòng thay đồ. Một lý do đơn giản, những cầu thủ của Quỷ đỏ luôn hành động vì những điều tốt đẹp nhất cho CLB. Đa phần những huyền thoại ở sân Old Trafford đều có thời gian dài ăn dầm nằm dề tại lò Carrington từ khi còn rất trẻ nên họ thấm nhuần tư tưởng, triết lý và truyền thống của đội bóng này. Những cái tên Bryan Robson, Steve Bruce, Gary Pallister, Brian McClair, Gary Neville, Phil Neville, Paul Scholes, Ryan Giggs, Nicky Butt, Darren Fletcher, Ole Gunnar Solskjaer, Jonny Evans, Wes Brown đều gắn bó với màu áo đỏ từ rất lâu.

 Những cầu thủ như lứa 1992 của M.U luôn xả thân vì đội bóng.

Ngược lại, M.U cũng luôn bảo vệ các cầu thủ của mình một cách tốt nhất, điều đó, càng củng cố niềm tin, niềm tự hào của họ vào đội bóng, kể cả khi những cầu thủ có xung đột với Ferguson, họ vẫn ra sân, vẫn cháy hết mình vì màu áo của United.

Thật đáng tiếc, mọi chuyện ở Chelsea lại không được suôn sẻ như vậy. Ai cũng biết, nguyên nhân lớn nhất dẫn đến việc Mourinho bị sa thải chính là nạn “kiêu binh” trong nội bộ đội bóng London. Các cầu thủ đã có nhiều mâu thuẫn với ông thầy người Bồ Đào Nha nhưng như vậy cũng không thể biện hộ được cho việc họ cố tình thi đấu hời hợt và đẩy đội bóng xuống mấp mé khu vực xuống hạng.

 Cầu thủ thi đấu hời hợt là nguyên nhân Chelsea sa lầy trong năm nay.

Vài năm gần đây, chính sách chuyển nhượng của Chelsea luôn tập trung mua về những ngôi sao lớn để gặt hái thành công, mặt khác, họ đem về các măng non có giá rẻ, đào tạo vài mùa sau đó đem cho mượn rồi bán đứt với giá cao hơn gấp vài lần. Nhờ chính sách này, tình hình tài chính của The Blues đã có nhiều khả quan nhưng đổi lại, Chelsea đứng trước nguy cơ sạch bóng các cầu thủ “cây nhà lá vườn” và giờ đây, nỗi lo ngại đã trở thành đại họa khi những ngôi sao đắt tiền chỉ vì chán ghét Mouirnho mà chẳng thèm cống hiến vì màu áo xanh.

 Diego Costa – ngôi sao đắt tiền mà Chelsea đã mua về.

Trung vệ kỳ cựu Jamie Carragher đã từng nói rằng anh không chơi cho một vị HLV nào, anh luôn chơi bóng vì Liverpool. Mấu chốt là ở đây, cầu thủ trung thành luôn thi đấu vì chính màu áo họ khoác lên mình mỗi tuần, chứ không phải vì ông thầy này hay ông thầy khác. Buồn thay, đức tính này lại đang mất dần ở Chelsea cùng với sự ra đi của dàn cựu binh như Frank Lampard hay Petr Cech.

 Chelsea tìm đâu ra những cầu thủ trung thành như Lampard?

Nói cách khác, giờ đây Chelsea chỉ như một phiên bản “lắm tiền” của những đội bóng như Newcastle hay Aston Villa. Họ không còn duy trì được bản sắc riêng bởi sự sa sút của hệ thống đào tạo trẻ. Khác với những đội bóng hạng trung, The Blues may mắn có tiềm lực kinh tế mạnh mẽ nên họ dễ dàng đầu tư vào các phi vụ chuyển nhượng đình đám: Deigo Costa – 32 triệu bảng, Cesc Fabregas – 30 triệu bảng, Eden Hazard – 25 triệu bảng, Oscar – 25 triệu bảng, Nemanja Matic – 21 triệu bảng. Cũng vì nhiều tiền, giàu có hơn nên mặc nhiên những kỳ vọng về danh hiệu của Chelsea sẽ cao hơn các đối thủ cạnh tranh.

Chelsea không tiếc tiền để mua về những ngôi sao trẻ sáng giá nhưng họ không thể dùng tiền để mua được lòng trung thành, hay ít nhất là những sự cam kết lâu dài từ phía cầu thủ. Ở Stamford Bridge, CĐV hiếm khi thấy được những cầu thủ cam chịu ngồi ghế dự bị vì lợi ích của đội bóng như Ryan Giggs hay những huyền thoại trở lại làm đại sứ cho CLB như Bryan Robson, Peter Schmeichel của M.U.

 Bryan Robson hiện đang là đại sứ cho Man United.

Có thể nói, ở Chelsea bây giờ chỉ là tập hợp của những tay lính đánh thuê và họ không đủ niềm đam mê với đội bóng để có thể xả thân vì tập thể. John Terry, Cesar Azpilicueta và Cesc Fabregas là những cầu thủ tri ân mạnh mẽ Mourinho sau khi ông bị sa thải nhưng nực cười thay, chính họ lại là những cầu thủ chơi tệ nhất trong mùa giải năm nay. Eden Hazard thì chỉ còn là cái bóng mờ của chính mình so với 1 năm trước, thời điểm mà “Người đặc biệt” dám bạo miệng ví anh ngang Cristiano Ronaldo. Liệu Hazard đã hết cảm hứng và tình yêu với Chelsea?

 Cesc Fabregas bị tình nghi cầm đầu vụ nổi loạn chống lại Mourinho.

Giờ đây, Jose Mourinho đã bị sa thải và HLV Guus Hiddink đã được nêu tên như HLV kế nhiệm “Người đặc biệt”. Đây là một điều kỳ lạ của bóng đá hiện tại, bạn không thích một HLV nhưng bạn vẫn trao đội bóng cho ông ấy đến khi tìm được người thích hợp hơn. Với thành công ở lần thứ nhất nắm CLB, Guus Hiddink được cho rằng sẽ không gặp nhiều khó khăn trong ngày trở lại.

 Muốn thành công, Guus Hiddink chỉ cần không cư xử như Mourinho.

Vấn đề là làm sao ông thầy người Hà Lan dọn dẹp mớ hỗn độn tại Stamford Bridge? Đơn giản, chỉ cần ông không cư xử như Jose Mourinho thì mọi thứ sẽ êm xuôi. Chỉ cần ông không cư xử như Mourinho, Chelsea sẽ lại có một đội bóng hùng mạnh của một năm trước.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày