Hành trình học cách tiết kiệm, quản lý tài chính của tôi cũng giống phần lớn mọi người: Từ chi tiêu thả ga với suy nghĩ "mình có quyền tiêu số tiền mình kiếm ra", rồi mon men bước vào khoảng thời gian nợ nần bủa vây vì "ném tiền qua cửa sổ", cuối cùng, phải đến khi trả hết nợ, bắt đầu tiết kiệm được những khoản tiền nho nhỏ đầu tiên, tôi mới nhận ra được những bài học đắt giá.
Và một trong số đó chính là: Nợ nần thực sự là "hố đen" trói buộc đời người với cảnh khốn khó.
Tôi nghĩ rằng việc nợ nần, thực ra, không phải lúc nào cũng là chuyện xấu. Có người vay tiền để mua nhà, mua xe, hoặc để đi học. Đó là những khoản nợ chính đáng, vì trả nợ xong, người ta sẽ có tài sản là nhà, là xe, là kiến thức.

Ảnh minh họa
Còn những khoản nợ được tạo ra từ thói quen chi tiêu không kiểm soát, thì khác. Chúng không mang lại tài sản gì. Giá trị duy nhất của những món nợ như vậy chính là tạo ra một hồi chuông cảnh tỉnh, để người ta biết nên ép bản thân vào khuôn khổ, chấm dứt thói quen "ném tiền qua cửa sổ".
Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng bản thân mình đã làm việc rất chăm chỉ, nên việc tiêu tiền để mua những món đồ mình thích, để đi du lịch giải tỏa stress đương nhiên là mong muốn chính đáng. Nhưng càng ngày, tôi càng trượt dài trong việc chi tiêu, từ tiêu hết tiền lương tới quẹt cạn hạn mức của thẻ tín dụng. Nợ nần vì thế mà cứ ngày càng sinh sôi, đến khi tiền lương không đủ trả nợ thẻ tín dụng, tôi mới sực tỉnh.
Những khoản nợ không tạo ra tài sản ấy chính là sai lầm trong quãng đời đôi mươi của tôi. Tôi chỉ cần 1 năm để tự hủy hoại sức khỏe tài chính của mình, và để khắc phục điều đó - chính là trả nợ, tôi lại mất tới gần 3 năm. Đó thực tình là cái giá quá đắt.
Ròng rã suốt 36 tháng trời, lương về chưa nóng tay đã phải mang đi trả nợ hết, ngân sách để trang trải các nhu cầu cơ bản trong cuộc sống vô cùng eo hẹp. Suốt 3 năm trời, tôi không mua quần áo mới, không đi du lịch, thậm chí, những bữa ăn ngoài hay những buổi cà phê cùng chúng bạn cũng là điều hiếm khi, đơn giản vì tôi không có tiền.
Tôi chán nản và tuyệt vọng, tự dằn vặt chính mình nhưng đồng thời, tôi cũng biết rằng đó là cái giá mình phải trả cho những tháng ngày chi tiêu quá bừa bãi.
Suy cho cùng, tuổi trẻ, ai mà không mắc sai lầm…
Sau khi đã trả hết những khoản nợ nần vì chi tiêu bừa bãi, tôi tự nhiên muốn tiết kiệm tiền. Khoảng thời gian vật vã với nợ nần đã giúp tôi tỉnh ngộ ra. Tôi không cần nỗ lực quá nhiều để cắt giảm chi tiêu và tiết kiệm tiền, nhưng vấn đề chưa dừng lại ở đó.

Ảnh minh họa
Lúc ấy, tôi tiết kiệm tiền với suy nghĩ "để dành đấy, có việc thì còn có tiền mà lo liệu". Vậy nên dù không còn nợ nần vì chi tiêu quá mức, nhưng tôi vẫn không dư dả, vì tiết kiệm được chưa được bao nhiêu là lại có việc cần tiền, và lại tiêu hết.
Sau khoảng gần 2 năm, khi bản thân không còn nợ nần nhưng vẫn không có nổi 100 triệu tiết kiệm, tôi mới nhận ra mục đích của việc tiết kiệm tiền không nên chỉ là "để lúc cần thì có tiền mà tiêu". Đương nhiên, biết tiết kiệm tiền để phòng khi bất trắc là chuyện tốt, nhưng tiết kiệm tiền để tiêu chỉ là mức độ cơ bản nhất của việc tiết kiệm.
Muốn dư dả, chúng ta phải tiết kiệm tiền và tuyệt đối không tiêu khoản tiết kiệm đó. Ở cấp độ cao hơn, tiết kiệm tiền để đầu tư, để tiền đẻ ra tiền thì thú thật, tôi chưa làm được.
Nhưng chí ít, tôi cũng đã tiết kiệm được một khoản không nhỏ, cũng đủ để giúp tôi trang trải cuộc sống trong vòng 3 năm liên tiếp không có nguồn thu nhập. Với một người từng nợ đầm đìa, từng không có tiền tiết kiệm, đến một người có thể tự tin sống được trong vòng 3 năm với mức thu nhập bằng 0, tôi nghĩ, mình cũng đã tiến bộ phần nào so với chính mình của quá khứ.
Đương nhiên, viễn cảnh 3 năm liên tiếp không có thu nhập chỉ là một giả định tôi đặt ra, để bản thân có động lực kiếm tiền và tiếp tục tích lũy. Nếu trước đây, động lực làm việc của tôi là kiếm tiền để mua sắm, ăn chơi, thì bây giờ, động lực làm việc của tôi lại là kiếm tiền để tiết kiệm, để bản thân không còn phải bất an lo lắng "nhỡ hết tiền, nhỡ thất nghiệp thì sao".
Tôi đã phải trải qua nhiều sai lầm mới có thể đạt được tới trạng thái an tâm và có những tư duy đúng đắn về chi tiêu, tiết kiệm như bây giờ. Mong rằng bạn không cần phải trả những cái giá đắt như tôi, để có thể nhận ra điều đó.