Hồng Phước: Vậy là... tới già vẫn không xin lỗi Việt Hà?
Những người làm nghề của showbiz Việt đang rất hoang mang sau phản ứng duy nhất và cuối cùng của Hồng Phước về scandal đạo thơ của nhà văn Việt Hà.
Ở sự việc này, chúng ta không cần phải mời đến một chuyên gia âm nhạc cao tay nào để thẩm định tác phẩm này có "ăn cắp" của ai đó không mà chỉ cần đơn giản mở ca khúc Khi chúng ta già của Hồng Phước lên nghe và so sánh với lời thơ của nhà văn Việt Hà: 80% là giống nhau.

|
“Cũng từng là một người trẻ, tôi rất hiểu cảm giác khó khăn khi phải nói lời xin lỗi. Phước đã dũng cảm khi thực hiện hành động gỡ bỏ bài hát Khi chúng ta già trên các phương tiện truyền thông và không dùng bài hát này để biểu diễn thì tôi không có lý gì để tiếp tục làm khó cậu ấy.” – Đây là ý kiến duy nhất Việt Hà trả lời với báo chí. Và Việt Hà giữ đúng tinh thần những lời nói trước đây của mình: “Khi một tác phẩm thơ được phổ nhạc không giữ đúng GIÁ TRỊ thì xin trả lại nó cho tôi”. Bài thơ đã được trả. Dù trả bằng cách nào, thiện chí hay không thiện chí thì cũng đã được trả. Tất nhiên Việt Hà sẽ không làm gì thêm để mọi việc được kết thúc tốt đẹp… Người được trả thì đã hài lòng vì “tài sản đã hoàn cố chủ”, còn bên đã “mượn tạm” mình không có ý kiến gì thêm, kể cả trách cứ hay đại loại vậy! Cảm giác của mình ư? Mình sẽ không nói về nó nữa... Mình đang ở Phú Yên với mây rất trắng, trời rất trong, nắng rất vàng chính vì thế mà chiều hôm qua mình không được xem phần trả lời trực tuyến của Bạn Ấy cũng như không thể nghe điện thoại của các bạn phóng viên vì mình bay ra Phú Yên công tác từ lúc 14h30p… Mình chỉ viết ít dòng để chia sẻ với các bạn rằng mình sẽ nằm ngoài những toan tính thiệt - hơn, lợi nhuận và sự nổi tiếng. Nó không thuộc về mình, những toan tính… Mình chỉ muốn giữ lại sự thanh thản, sức lực và thời gian để sống và làm việc... Việt Hà rất cảm ơn, các anh, chị phóng viên đã quan tâm đến một bài thơ nho nhỏ của Việt Hà nhưng đã để lại một niềm tin rất vững chắc mà Việt Hà đeo đuổi: Nghề Báo! Việt Hà rất cảm ơn các anh, chị ở Cục Bản Quyền Âm Nhạc và Cục Sở Hữu Trí Tuệ đã giúp Việt Hà “lấy lại thơ cho tác giả”. Các anh chị nơi ấy rất dễ thương và thủ tục khá đơn giản… Việt Hà cũng cám ơn Phòng CTCT sinh viên trường ĐHSP TP HCM đã sớm hồi âm công văn cho Việt Hà. Việt Hà cám ơn các anh, chị, bạn bè đã bên cạnh Việt Hà trong suốt những ngày qua… Việt Hà xin chúc tất cả mọi người niềm vui, sức khỏe, may mắn và hạnh phúc! P/s: Chuyện hết rồi, ngồi dậy, đứng lên và không nên bỏ lỡ một ngày đẹp như thế này Việt Hà ạ! |
|
Đọc những gì người ta nói về bạn, lòng tôi cũng đau thật sự. Bạn mà tôi quen trước giờ, là một người có tài thật sự, tôi "yêu" bạn vì được nghe bạn hát những ca khúc đầu tiên mà bạn sáng tác, thấy tâm hồn bạn đẹp và trong sáng vô cùng, bạn lương thiện và không bao giờ làm hại ai. Và vì tôi đã "yêu" bạn như thế, nên hôm nay tôi giận lắm. Những dòng tôi viết sau đây, tôi cũng chẳng sợ mất lòng ai cả. Tôi giận người ta khi thấy họ nói bạn đi ăn cắp mà không nhận. Bạn nói bạn không ăn cắp, bạn đọc được nó trên facebook thì làm sao biết được là ai sáng tác, biết được ai mà đề tên. Đúng, tôi tin bạn nhưng tôi giận bạn vô cùng. Sao bạn lại ứng xử kém cỏi thế, đồng ý là bạn có nói chuyện với chị ý rồi và chị ý không tin là bạn chưa đọc bài thơ và không biết đó là của chị ý. Nhưng bằng sự khéo léo, bạn có thể tiếp tục nói chuyện với chị ý cho rõ ràng, chị ý cũng chẳng bắt bạn phải lên mạng nói rằng tôi xin lỗi vì đã lấy cắp thơ của chị không xin phép đâu, bạn có thể nói rằng giờ thì đã biết là tác phẩm của chị ý thật, vì thấy đúng với những gì bạn đã đọc được trước đây, giờ biết rồi bạn rất tiếc vì đã không tìm hiểu kĩ, xin phép được đề tên chị vào tác phẩm. Và tôi tin đó cũng là sự thật, chứ Phước mà tôi quen biết không lấy cắp của ai cái gì cả. Nhưng bạn nghe ai, bạn làm gì trong bao nhiêu ngày qua mà bạn im lặng, người ta sai thì nhận sai, đúng thì nhận đúng, bạn không tự suy nghĩ được à mà nghe ai rót vào tai mà im bặt đi như thế. Chuyện cần giải quyết rõ ràng ngay, gặp gỡ nói chuyện riêng với người ta thì bạn không làm, bạn nhất định không nói gì chờ đến hôm nay trả lời độc quyền cho nó hot à. Trả lời thì chẳng nhận ăn cắp, mà bạn đừng nhận vì tôi tin bạn không ăn cắp, nhưng không ăn cắp thì sao bạn phải gỡ bỏ đi thành quả của mình, thôi thì đã đợi đến hôm nay thì câu trả lời nó phải thuyết phục, bạn hoàn toàn có thể nói đúng sự thật và một lần nữa, ngỏ ý rằng giờ thì bạn biết bài thơ bạn từng đọc được trên một status nào đó là của chị rồi, hãy để ca từ và giai điệu tiếp tục được bay cao, với tên của chị được đề vào. Nói thật, chủ quan tôi nghĩ, mục đích đầu tiên của chị ý không phải ép chúng ta gỡ bài hát xuống, chỉ là muốn có cuộc nói chuyện gặp mặt rõ ràng mà thôi. Nhưng bạn đã không làm rồi. Hôm nay bạn vứt bỏ thành quả của bạn,và cả của tôi nữa bạn à, mà vẫn không giải quyết được gì, vì chẳng ai hiểu hôm bạn trả lời cái gì. Tôi giận bạn thì nhiều, nhưng thương bạn nhiều hơn. Từng ngày qua bạn im lặng với mọi người, bạn cũng im lặng với tôi. Hôm nay chúng ta mới có một cuộc nói chuyện dài, tôi biết bạn thất vọng, bạn mệt mỏi nên tôi vẫn ở bên bạn đây. Những điều tôi vừa nói ở trên, là những thứ "cậu bé" ấy vừa mới nhận ra thôi, nhưng đã nhận ra rồi, chắc là muộn màng, nhưng mong mọi người, truyền thông đừng quay mặt lại với cậu ấy. Có thể mọi người không tin, nhưng cũng có thể đó là sự thật, chỉ là cậu ấy ứng xử quá kém cỏi, sai lầm trong nhận thức sự việc và cách giải quyết vấn đề, chứ không phải là ăn cắp mà không nhận đâu. Tôi lúc nào cũng đứng về phía bạn, nghĩa là bạn sai tôi cố gắng để đỡ bạn dậy, chứ không phải sẽ nói là bạn đúng đâu. Bây giờ bạn nhận ra rồi, thì hãy một lần nữa, chính bạn nói lên những điều bạn nói với tôi ở trên đi. Tất nhiên vẫn sẽ có người gay gắt, không chấp nhận lời nói thứ 2 này của bạn, nhưng đâu đó vẫn có người - đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh kẻ chạy lại. Rồi sau này bạn lại sáng tác, lại chứng minh tài năng sau. Tôi vẫn ở bên bạn”. |