Thưởng thức đồ ăn "sành" - muốn chê thì phải hiểu!
Đừng vội chê bai một nhà hàng hay một món ăn là chán tệ hại, hãy xem bạn đã hiểu đủ về ẩm thực để thưởng thức nó trọn vẹn hay chưa nhé.
Để bình luận về một quán ăn nào đấy, bạn phải thật sự hiểu mình đang bỏ ra bao nhiêu tiền và nhận lại được những gì. Một đĩa spaghetti ở hàng này chỉ trung bình rơi vào khoảng 30k - một mức giá phù hợp với các bạn sinh viên muốn tìm hiểu về ẩm thực Ý và nó cũng chỉ đủ để khắc họa phần chung về món spaghetti, còn người viết bài lại đánh giá nó theo tiêu chuẩn một đĩa spaghetti có giá 300k ở trong một nhà hàng cao cấp. Sự so sánh này, e là giống như ngồi vỉa hè uống nước cam đóng chai với giá 15k và chê tại sao không ngon như nước cam ép nguyên chất 60k trong hàng cafe máy lạnh.
Chưa kể đến việc xuyên suốt bài viết, tác giả đưa ra ý kiến cho rằng nhà hàng này nên thái sợi dưa chuột ăn kèm với spaghetti, và ketchup là bạn thân của pasta. Điều này khiến tôi không khỏi ngạc nhiên bởi, chẳng lẽ một người sành đồ Ý đến vậy, chẳng lẽ lại không nhận ra sự mâu thuẫn tức cười trong chính những dòng mình viết?
Hãy dành thời gian tìm hiểu thêm về ẩm thực, để chắc chắn rằng, khi bạn đặt mình trước một món ăn ngon nào đó, bạn sẽ hiểu chúng cần gì, và bản thân mình cần gì để có thể thưởng thức trọn vẹn hương vị của không chỉ món ăn, mà còn là văn hóa của một đất nước. Vậy thì nhân câu chuyện với đồ Ý ở phía trên, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về đồ Ý và "tiện thể" xem rằng liệu các "ẩm thực gia nửa mùa" khi phê phán một điều gì đó hay thể hiện sự sành điệu trong ẩm thực, họ đã thật sự hiểu về món ăn mình đang nói đến hay chưa?
Tìm hiểu về tinh thần ẩm thực từng nước
Tôi nghĩ, ở mỗi đất nước, ẩm thực lại là tấm gương phản chiếu những con người nơi đó. Ẩm thực Pháp cầu kỳ, tinh tế và có gì đó lãng mạn như những quý cô Pháp mảnh khảnh, ẩm thực Mỹ lại tự do, nhanh gọn và mang đầy hương vị sôi động của những người con lục địa mới, còn với ẩm thực Ý? Bạn nghĩ sao nếu tôi so sánh ẩm thực Ý với những cô nàng Ý xinh đẹp, mắt nâu với thân hình đẫy đà mời gọi?
Đừng vội cười vì sự so sánh này bạn nhé, dù sao thì tôi cũng đã chuẩn bị một vài lý do cho nó ( dù phần nhiều đều dựa vào cảm xúc của bản thân). Bởi lẽ, theo những gì tôi cảm nhận, thì ẩm thực Ý mang trong mình một vẻ đẹp đầy mỡ màng, phóng khoáng, vừa cao sang, vừa dân dã, đẹp đến hoàn hảo nhưng là cái đẹp rất ngẫu hứng. Cũng giống như những cô gái Ý mang một thân hình tròn trịa với nước da mật ong ngọt ngào. Họ hơi bảo thủ, nhưng sôi nổi, tự do và cũng rất gợi tình. Một vẻ đẹp riêng mà khi bạn đã say mê thì khó mà quên nổi dù chỉ một chi tiết.
Ẩm thực Ý, như tôi đã nói ở trên, nó là một thứ nghệ thuật đầy tự do và có phần lộn xộn, nhưng nó cũng rất bảo thủ và đòi hỏi bạn cần "chạy theo" những luật lệ nho nhỏ của riêng nó, trước khi muốn được nó mở ra trọn vẹn với mình.
Cách người ta ăn
Ẩm thực Ý nhìn cầu kỳ là vậy, nhưng thật ra lại rất đơn giản. Với tôi, sự đơn giản của ẩm thực Ý không nằm ở cách chế biến. Nó nằm ở cách người Ý đón nhận và thưởng thức các món ăn của mình. Người Ý có một món khai vị, hay món ăn chơi rất thú vị là carpaccio. Carpaccio là một đĩa thịt ăn sống, đó có thể là thịt bò, cá hồi, cá thu..vv.. được thái mỏng, ăn kèm dầu olive, chanh, một chút phô mai Parmesan bào mỏng và nếu có thể, một vài lát rau rocket thơm ngai ngái. Đây là một trong những món khai vị nổi tiếng bậc nhất nước Ý, và nó cũng là một luận điểm giúp tôi chứng minh với bạn rằng, thật ra, đồ ăn Ý rất đơn giản,
Và những luật lệ
Như tôi đã nói ở trên, người Ý có thể đơn giản và phóng khoáng khi ăn uống, nhưng có vài luật lệ nho nhỏ mà họ nhất quyết chẳng bao giờ chịu phá vỡ. Ừ thì họ bảo thủ nhưng tôi nghĩ, cũng đúng thôi, ẩm thực là kho báu của mỗi quốc gia và tốt nhất, chúng ta nên tìm cách để nó luôn đúng với những gì nó có ban đầu.
Đầu tiên là những gì có trong bài viết như tôi đã đề cập đến ở trên. Pasta và ketchup, cũng như pasta và dưa chuột thái sợi. Tôi không hiểu người viết đó sành ăn đến đâu nhưng hương vị của pasta và ketchup hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau. Sự thật là, ketchup là thứ nước sốt hoàn toàn xa lạ với người Ý. Và cũng đừng vội nghĩ người Ý ăn sốt cà chua với bò băm là họ sẽ ăn ketchup, ketchup quá chua và gắt, nó làm hỏng hương vị món ăn và khiến nó trở thành một tổng thể gì đấy rất… lai căng. Trong hầu hết mọi trường hợp, ketchup chỉ nên dùng với khoai tây chiên kiểu Mỹ. Và vì thế, xin các bạn hãy thẳng tay từ chối lọ ketchup trong hàng pizza - Bởi cũng giống như pasta, người Ý tuyệt đối không ăn pizza cùng ketchup.
Còn về dưa chuột, đồng ý rằng dưa chuột không nên dùng để bày biện cho đĩa pasta nhưng cũng không có nghĩa là dùng nó để thái sợi ăn kèm với pasta. Bản chất dưa chuột chỉ là một loại rau củ ăn kèm, làm sạch hương vị trong miệng và giúp bạn bớt ngấy ngán sau khi chén quá nhiều chất đạm, chất béo. Nhưng đáng tiếc là nó chỉ xuất hiện trong đĩa salad mà thôi.
Tuy khá nhiều luật lệ hơi "dở hơi", nhưng thú thực mà nói, những luật lệ làm ra để bảo vệ món ăn của một dân tộc trước những làn sóng thay đổi mạnh mẽ từ nước ngoài. Tôi yêu ẩm thực Ý, yêu các món ăn Ý, vậy nên, cũng giống như ẩm thực Việt Nam, tôi cũng sẽ thấy "chướng miệng" lắm nếu ăn pasta với ketchup, nó sẽ giống như là ăn cốm bằng thìa vậy. Và tôi tin rằng, nếu các bạn cũng yêu ẩm thực, hẳn các bạn cũng "không nỡ" bóp méo các luật lệ này đâu.
Kết
Tất nhiên, những điều ngắn ngủi ở trên không giúp tôi hay bạn có thể tường tận về ẩm thực Ý. Có đến hàng trăm điều cần biết trước khi có thể tự tin nói rằng: Tôi đang ăn đồ Ý như một người Ý đích thực. Tuy vậy, mong rằng bài viết này có thể giúp bạn hiểu hơn những gì chung nhất về ẩm thực của đất nước hình chiếc Ủng, để từ đó bạn có thể thưởng thức món Ý một cách trọn vẹn hơn. Từ đó, các bạn có thể tìm thấy niềm vui trong việc tận hưởng ẩm thực của từng nước một cách tường tận, rõ ràng để hiểu hơn về đất nước, văn hóa của nơi đó. Và ít nhất, sẽ chẳng còn những người chê cái này, phê phán cái nọ và giảng giải về việc ăn thế nào, uống ra sao cho sành điệu nhưng lại chẳng hiểu mình đang ăn cái gì.