Ngán ngẩm những "cậu ấm cô chiêu" chỉ biết dựa dẫm
Là con nhà khá giả nên rất nhiều teen quen thói ỷ lại vào bố mẹ mà không có ý chí tự mình vươn lên trong cuộc sống.
Ông cha ta thường có câu “có lớn mà không có khôn” khi nói về những đứa trẻ trưởng thành về mặt thể xác nhưng vẫn “trẻ con" về mặt tâm hồn. Đó cũng là một trong những căn bệnh thường gặp ở teen thời nay, sống dựa dẫm và lệ thuộc và cha mẹ!
Há miệng chờ sung
Minh Đức (16t) dù đã học lớp 10 nhưng sáng nào mẹ cũng phải... lên phòng gọi dậy, chuẩn bị đồ ăn sáng, đồ ăn trưa, chuẩn bị sẵn quần áo, giày dép tận nơi, rồi đeo găng tay, mũ, đưa đi đón về tận nhà. Về nhà lúc nào cũng chỉ sẵn ăn, sẵn uống, chỉ cần "réo" một tiếng là cậu có những thứ mình cần, rồi đâm ra thành thói quen. Theo như lời giải thích của mẹ Đức thì: “Tại vì nó... yếu quá, sợ em nó không làm được việc nặng nhọc”(?!)
Hay Yến (17t) dù là con gái lớn trong nhà, cao lớn, khỏe mạnh nhưng không bao giờ biết làm việc nhà. Cứ đi học về là cô bạn ôm truyện tranh hoặc bật máy vi tính, chờ cơm mẹ nấu xong rồi mới chịu rời quyển truyện; có khi bố mẹ phải lên tận phòng giục xuống ăn cơm mà cô bạn còn oằn èo, nhõng nhẽo. Việc rửa chén, nhặt rau, quét nhà... Yến chẳng bao giờ đụng tay đến, cái gì cũng "Mẹ ơi!" - câu nói trở thành thói quen của Yến tự khi nào.
Và cứ thế, những cô chiêu cậu ấm chỉ biết sống dựa dẫm vào cha mẹ, không thể tự làm được bất kì một việc nào khác ngoài học và chơi, đôi khi sống ở tập thể bị người khác nhìn vào “ái ngại”. “Những công việc chung của lớp chẳng bao giờ thấy các bạn ấy tự giác tham gia cùng mọi người. Mà cũng có thể là do các bạn không biết làm, vì quen được chiều chuộng. Không ít bạn lúc nào cũng coi mình như công tử tiểu thư.” – Minh (THPT Đống Đa) chia sẻ.
Đến chuyện “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”
Hân được sinh ra trong một gia đình giàu có, được bố mẹ quan tâm hết mực. Cuối năm lớp 12, trong khi bạn bè hối hả làm hồ sơ, ngồi kể về những dự định nghề nghiệp của mình trong tương lai và mơ ước về ngôi trường đại học thì Hân lại cực kì bàng quan, giống như đó chẳng phải là chuyện gì to tát mà cũng không phải là chuyện của mình. “Chuyện thi cử, chọn trường, hồ sơ bố mẹ tớ lo hết rồi, tớ chỉ cần đi thi cho tốt thôi. Mà thật ra tớ cũng chẳng biết gì mà lo.” - Hân tâm sự. Té ra từ trước đến nay, Hân học vì... bố mẹ, từ chuyện chọn lớp, chọn thầy cô giáo đến chuyện chọn trường, định hướng nghề nghiệp cho đều do bố mẹ bạn ấy toàn quyền quyết định Bạn ấy chỉ cần ngoan ngoãn lắng nghe và thực hiện đúng như những yêu cầu đó mà không phải lo bất kì việc gì khác.
Hay chuyện của Ngọc Mai (17t), bố mẹ đôi khi quan tâm thái quá đến cuộc sống riêng tư của cô bạn. Cô bạn chơi với ai, đi đâu, làm gì đều phải báo cáo và xin phép trước, không được tự ý đi ra ngoài, mẹ gật mới được đi chơi về trễ. Mai được đưa đi đón về đúng theo giờ quy định, học xong không la cà, bạn bè không được đến nhà. Mai có tình cảm với một bạn nam trong lớp, dĩ nhiên mọi chuyện mới chỉ dừng ở mức cảm mến nhau mà thôi. Bố mẹ biết được ngăn cấm Mai đến cùng, viện đủ mọi lí do để tách hai bạn. Bố mẹ Mai còn chuyển lớp, chuyển trường cho cô bạn. Bạn bè của Mai thường trêu rằng, Mai giống như “công chúa cấm cung” vậy.

Và hậu quả của thói “cậu ấm, cô chiêu”
Nếu không nói hẳn các bạn cũng biết được hậu quả của những cậu ấm cô chiêu ấy như thế nào. Được chiều chuộng quen thói, khi sống độc lập với cha mẹ, Yến trở nên lạc lõng. Đi picnic với các bạn có hai ngày nhưng cô bạn không thể tự lo được cho mình, từ chuyện mang vác đồ đạc, đi lại, ăn uống, ngủ nghỉ đều cảm thấy xa lạ. Trong khi các bạn ăn uống ngon lành thì Yến không biết phải làm thế nào với đống đồ ăn sẵn kia. Vì ở nhà mọi thứ đều được mẹ làm cho hết chỉ sẵn ăn thôi. Không chỉ thế các bạn còn nhìn Yến với ánh mắt ái ngại khi đụng việc gì cũng… hỏng!
Đến câu chuyện của Hân, vì ngôi trường được chọn quá cao so với khả năng của Hân, năm ấy Hân thi trượt. Đó thực sự là một cú sốc không chỉ với Hân mà còn với cha mẹ bạn. Hân cảm thấy ê chề thất vọng như không có lối thoát, có những thời gian Hân bị stress nặng, kèm theo đó là sự thất vọng còn lớn hơn từ phía cha mẹ (vì họ đã quá kì vọng vào bạn ấy). Cảm giác mặc cảm, tinh thần xuống dốc, phải mất gần nửa năm Hân mới lấy lại được trạng thái cân bằng. Vì sự nuông chiều, quan tâm thái quá của cha mẹ mà khi gặp những thất bại từ cuộc sống Hân không thể tự vượt qua được còn cha mẹ họ cũng không thể sống thay những cảm xúc này cho cô bạn.
Cuộc sống là một chặng đường dài mà mỗi bước ta đi đều là những kinh nghiệm, bài học. Con người trưởng thành hơn từ mỗi bước đi ấy. Ai rồi cũng phải lớn, nếu bạn lúc nào cũng sống núp dưới bóng của cha mẹ thì bạn mãi mãi là một đứa trẻ không thể thành người lớn và luôn trong trạng thái sợ hãi khi không có bố mẹ bên cạnh. Chúng mình đã lớn rồi, hãy sống một cách độc lập, chọn cho mình những hướng đi tốt nhất nhưng cũng đừng quên lắng nghe và thấu hiểu những lời dạy của bố mẹ, bạn nhé!
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày