Mất người yêu vì nghiện “đập đá”
Tôi mặc kệ H khóc lóc cầu xin tôi đừng động đến mấy chất kích thích nguy hiểm đó, không những thế tôi còn chửi mắng cô ấy bằng những lời lẽ tục tĩu nhất.
Tôi là 1 độc giả thường xuyên của chuyên mục. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ gửi bài cho chuyên mục để lắng nghe những lời khuyên và chia sẻ của các bạn. Nhưng đến thời điểm này, tôi thực sự bế tắc và rất cần từ độc giả những lời khuyên chân thành. Xin cảm ơn các bạn.
Thời gian đầu, tôi và H đều cố gắng vun vén cho tình yêu của mình. H là 1 cô gái xinh xắn và dễ thương, cũng vì thế cô ấy cũng có nhiều người để ý lắm, nhưng tôi luôn tự tin vào tình cảm cô ấy dành cho mình. Gia đình H rất khá giả, phải nói cô ấy là 1 tiểu thư thật sự, khi bước chân sang Úc này cô ấy không biết làm gì, cũng rất mơ hồ về con người và những mối quan hệ xung quanh. Nhưng từ khi yêu tôi, tôi cảm nhận được tình yêu của cô ấy dành cho mình rất lớn. Cô ấy chăm chỉ nghiên cứu cách thức nấu ăn trên mạng để nấu cho tôi từng bữa cơm chu đáo, chăm sóc tôi cẩn thận, nói chung là cô ấy không để tôi phải động tay vào chuyện nhà cửa, những việc mà tôi luôn nghĩ là việc của “đàn bà”.

Đập đá đã khiến tôi trở nên thân tàn ma dại, H cũng bỏ tôi mà đi (Ảnh minh họa)
Sau hơn mấy tháng tôi cảm thấy “đá” trở thành thứ không thể thiếu trong cuộc sống của mình, nó cho tôi cảm giác cực kỳ thoải mái và sung sướng. Tôi mặc kệ H khóc lóc cầu xin tôi đừng động đến mấy thứ kích thích nguy hiểm đó, không những thế tôi chửi mắng cô ấy bằng những lời lẽ tục tĩu nhất, thậm chí còn đuổi đánh cô ấy ra khỏi căn nhà mà đã từng gắn bò với nhau hơn nửa năm sống chung. Nhưng H không hề bỏ tôi đi, cô ấy luôn đợi tôi về sau những cuộc chơi, chăm sóc cho tôi cẩn thận. Những lúc tỉnh táo sau những cuộc chơi, tôi cảm thấy cô ấy là người tôi rất cần. Không hiểu sao chỉ những lúc đó, tôi mới cảm thấy tôi yêu thương cô ấy và cần cô ấy. “Đá” có 1 ma lực rất lớn đối với tôi, nhiều lúc muốn từ bỏ vì biết nó ảnh hưởng tới sức khỏe của mình, nhưng rồi khi bạn bè rủ rê tôi lại không thể kìm lòng. H xin tôi nghĩ lại, lo cho tương lai sau này, đừng để những thứ đó làm cho mụ mị đi nhưng tôi chẳng hề quan tâm, tôi không điều khiển được chính mình, tôi lại chửi mắng cô ấy quá đáng.
Cùng thời gian đó, tôi rung rinh trước 1 đứa con gái khác, nó khiến tôi có những cảm giác mới mẻ nhẹ nhàng hơn. Nó chẳng quan tâm tôi sống thế nào, cũng chẳng lo lắng cho tôi như H, nhưng tôi lại nghĩ đó là sự tự do tôi muốn. Khi H phát hiện ra điều đó, cô ấy sock lắm, cô ấy bị suy sụp suốt mấy tháng, không ăn uống, ngủ nghỉ được, thậm chí còn bị ngất mấy lần trên trường. Nhưng lúc đó tôi chỉ cảm thấy tội cho cô ấy, tôi rất muốn chạy trốn khỏi tình yêu của H. Sau cú sock tình cảm, cô ấy đã để mặc tôi muốn làm gì thì làm. Thời gian đầu thì rất thoải mái, cứ sống với nhau cùng nhà nhưng chẳng quan tâm gì tới nhau, tuy nhiên thấy H thờ ơ như vậy, tôi lại không muốn chia tay với cô ấy, chúng tôi cứ duy trì tình hình đó khoảng 1 tháng thì tôi cũng nhận ra rằng đứa con gái kia không thể nào bằng được H. Nó không yêu thương hay quan tâm tôi gì cả, mà nó là tay cua trai sành điệu, đối với nó săn được bao nhiêu thằng thì cứ săn thôi, chứ chẳng bao giờ yêu thương thật lòng ai hết.
Sau đó tôi dần đắm chìm vào những cuộc đập đá thâu đêm suốt sáng, có khi hơn 1 tuần liền tôi chẳng về nhà, chẳng để tâm gì đến H. Đến khi mệt quá, thấy nhớ H tôi mới mở máy thấy bao nhiêu cuộc gọi nhỡ, tin nhắn của H, lúc ấy tôi mới về nhà. Nhưng khi về đến nhà thì H đã bỏ lại tất cả, cô ấy đã bỏ đi thực sự. Có lẽ lần này tôi đã làm cô ấy tổn thương quá nhiều, nhìn căn nhà không còn H nữa không hiểu sao tôi thấy rất buồn, và lần đầu tiên trong đời tôi khóc nhiều đến thế. Tôi gọi điện, nhắn tin đều không được, lúc đó tôi mới thấy tôi yêu H như thế nào, tôi cần H như thế nào. Hơn 1 tháng sau đó, tôi chỉ biết trốn chạy cảm giác nhớ H bằng đập đá.
Và rồi rốt cuộc bây giờ tôi không còn sức để ra khỏi giường, tôi gầy rộc đi, suy sụp và hay ảo tưởng nhiều hơn. Tôi yếu đến mức chỉ ở nhà không thể đến trường. Vậy mà lúc này, những đứa bạn thân tôi coi là chiến hữu với nhau thì lại biến mất hoàn toàn. Nghe tin tôi bị như vậy, H vội về nấu cháo chăm sóc tôi từng chút một, tôi quỳ xuống xin em tha thứ, hứa đủ thứ nhưng H không chấp nhận, thường ngày cô ấy vẫn qua chăm sóc tôi nhưng luôn tỏ vẻ xa cách. Khi tôi khỏe lại, cô ấy cũng ít đến thăm tôi hơn. Thông qua bạn bè tôi biết H vẫn quan tâm, lo cho tôi nhiều lắm, tôi biết H vẫn thương tôi nhiều lắm mặc dù quanh cô ấy luôn có nhiều người theo đuổi.
Giờ tôi rất hối hận, tôi muốn H quay về bên mình, khi có H tôi đã không biết trân trọng, giờ này chỉ cần H quay lại, tôi sẽ vứt bỏ hết tất cả những cái tôi từng thèm muốn, tôi chỉ cần được bên H tối tối, cùng nhau ăn cơm nói chuyện thôi. Các bạn làm ơn hãy giúp tôi với, liệu cô ấy có tha thứ cho tôi không?
|
Để chia sẻ những câu chuyện thật về bạn và một ai đó bạn biết, hãy gửi mail về theo địa chỉ [email protected]. Những tâm sự của bạn sẽ được mọi người lắng nghe và chia sẻ |