Trong cuốn: “Ăn, cầu nguyện, yêu” của Elizabeth Gilbert, có một câu thế này: “Có em bé giống như xăm hình trên mặt”. Với các phụ nữ trẻ hiện đại, việc lấy chồng rồi có con là một trong những trách nhiệm hàng đầu, nhất là khi bạn bước qua tuổi 25. Nhưng nếu bạn đã đi qua cái mốc đấy khá lâu và niềm khát khao một đứa trẻ vẫn chưa hề xuất hiện? Những chuyến phiêu lưu, những miền đất mới, những cơ hội thăng tiến tuyệt vời trong công việc hấp dẫn bạn hơn là ngồi ở nhà bế con, bỉm sữa và nghiên cứu tháp dinh dưỡng? Một cuộc sống tuyệt vời, tự do với đầy những niềm hạnh phúc rực rỡ vẫn khiến bạn lưỡng lự mỗi khi nghĩ về một em bé. Sự phân vân rất hợp lý của người phụ nữ, khi đứng giữa hai lựa chọn, hai cuộc sống với những cung bậc cảm xúc và trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.
Và nếu bạn đang là một người như vậy, hoặc giả đang có trong lòng những sự bối rối rất riêng, những lo lắng khi phải nghĩ về việc từ bỏ những chuyến đi để ở nhà và chăm sóc em bé, thì có lẽ, bài viết này dành cho bạn. Nó đến từ một người phụ nữ 32 tuổi, đang làm việc cho một công ty mỹ phẩm Hàn Quốc, đã từng đi qua 22 đất nước với những trải nghiệm tuyệt đẹp. Và khi gõ những dòng này, cũng là lúc cô ấy nhìn lại con đường mình đã đi qua, đã tạm lùi xa đằng sau để chuẩn bị chào đón một thiên thần nhỏ.
...
Tôi chưa bao giờ nghĩ, một ngày nào đó, mình sẽ có con.
Đến tận một năm về trước, tôi vẫn không hề có trong mình cái suy nghĩ đấy. Tôi khi đó 31 tuổi, không sợ trời không sợ đất, thích gì là phải làm cho bằng được, tính tình xởi lởi, dễ gần. Cuộc sống là một chuỗi liên tu bất tận những niềm vui và cuộc phiêu lưu mới. Hứng chí lên, bất kể mưa nắng, tôi đặt vé đi những thành phố gần gần Sài Gòn. Bangkok, Kuala Lumpur, Singapore… chỉ để đổi gió trong hai ngày cuối tuần ngắn ngủi. Tôi yêu những con đường, say mê cảm giác vi vu trên những vùng đất chưa từng biết tới, những trải nghiệm chưa từng kinh qua. Tôi đã từng không tắm trong 10 ngày liền khi đi trekking ở Nepal chỉ vì sợ… shock độ cao. Tôi cũng từng đi roadtrip dọc bờ Tây nước Mỹ, ăn bờ ngủ bụi ở những campground lạnh thấu xương, thiếu thốn đủ thứ nhưng đầy ắp những niềm vui và trải nghiệm mới. Nguy hiểm? Đã từng, rất nhiều là đằng khác. Tôi từng bị giật ba lô trắng trợn ngay giữa ban ngày ở Athens, hay suýt bị tai nạn khi nhảy thác ở Philippines.
Cuộc sống mỗi ngày của tôi khi đó là một màu sắc riêng biệt, không ngày nào hay giây phút nào trải qua trong sự nhàm chán. Niềm vui công việc với mức lương tốt, niềm vui tận hưởng cuộc sống, những thói quen dễ chịu khi thức dậy, trang điểm xinh đẹp đi làm, gặp gỡ đối tác và bạn bè. Hẹn hò café, ăn trưa, đi chơi ngắn ngày loanh quanh Sài Gòn. Không một mối dây ràng buộc, mọi cơ hội và niềm vui đều nằm trong tầm tay với. Cuộc sống tươi đẹp như bước ra từ một cuốn tạp chí phụ nữ mà tôi là nhân vật chính đang nở nụ cười mãn nguyện. Tại sao lại phải thay đổi nữa khi mọi thứ đã quá hoàn hảo như thế này?
Và tất nhiên, có con không phải là một từ tồn tại trong đầu tôi, suy nghĩ có một em bé thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy phiền phức. Đang yên đang lành, đang chơi vui vẻ, sung sướng thì tội gì lại phải mua dây buộc mình vào trách nhiệm về nuôi dạy con nên người và những gánh nặng tài chính? Tôi tự tin với suy nghĩ rằng, mình không cần phải có con và tôi cũng không thích có. Đam mê lớn nhất là du lịch, khám phá những vùng đất mới và tất cả mọi quan tâm, tiền bạc, tâm trí của tôi đều dồn hết cho đam mê này.
Nhưng đời đúng là không lường được chữ ngờ khi chồng hiện tại của tôi xuất hiện, mọi thứ đảo lộn hoàn toàn. Khi bạn may mắn gặp một người có thể nói chuyện với bạn về mọi chủ đề trong cuộc sống, người đó tôn trọng bạn trên mọi phương diện, có thể che chở lo lắng mọi thứ. Bạn sẽ cảm thấy như mình gặp được tri kỉ, bạn muốn dành mọi sự chăm sóc, yêu thương của mình cho người đó. Bản năng của người phụ nữ trỗi dậy làm tôi- lần đầu tiên sau 31 năm, thật sự muốn có một em bé – một kết tinh và kết quả rực rỡ của tình yêu và tình thương. Em bé sẽ là bản sao của tôi hay của chồng tôi, sẽ có những nét của ba mẹ? Chúng tôi cùng nuôi con lớn lên, dẫn con đi chơi, con sẽ hỏi những câu ngây ngô mà không kém phần láu lỉnh. Nhà cửa chắc chắn sẽ vui vẻ, sinh động và tràn đầy tiếng cười của trẻ con và tiếng cười hạnh phúc của bố mẹ. Lúc đó tôi ngạc nhiên với chính bản thân mình, vì không hiểu sao mình lại có thể thay đổi suy nghĩ 360 một cách chóng mặt như thế. Trước đây nghe hay đọc những câu đại loại như con cái là kết quả của tình yêu, khi yêu bạn thấy mình muốn hi sinh, muốn có con…. tôi thấy sến sẩm ngôn tình lắm. Nhưng khi chính mình ở trong cuộc rồi, tôi mới thấy đúng là cảm giác muốn có gì đó là kết quả tình yêu tự đáy lòng. Tôi nhận ra rằng không phải là bạn không muốn có con mà là tới thời điểm hay chưa và muốn có con với ai mà thôi.
Thêm nữa, mỗi một năm, suy nghĩ, cách đánh giá cùng một vấn đề của tôi lại biến đổi khôn lường và khác hẳn năm trước. Đến một lúc nào đó đam mê này sẽ nhường ngôi số 1 cho đam mê khác. Bây giờ tôi thấy rằng, cuộc sống của mỗi người có nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn đều có đam mê và thử thách khác nhau. 5 năm trước cho tới bây giờ đam mê của tôi là du lịch, thì tôi cũng đi được khá nhiều nơi đẹp đẽ rồi. Giờ là lúc bước vào thử thách mới: có một em bé và làm sao để nuôi dạy con cho tốt. Lắm lúc nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, tôi thấy cuộc sống của tôi cũng có nhiều thất bại, có nước mắt, có buồn, có vui, hi vọng tôi sẽ vớt vát cú chót ở việc nuôi dạy con thành công.
Đúng thời điểm, đúng người, đúng suy nghĩ bằng bây giờ tôi đang có một em bé trong bụng.
Tôi ngỡ ngàng nhận ra có một em bé cũng là một trải nghiệm thú vị như du lịch. Đọc về các tài liệu nuôi dạy con, các từ mới toanh như CIO, Easy, các kiến thức về mang thai ...cũng như lúc tôi tìm thông tin về điểm đến và lên lịch trình cho những chuyến đi dài ngày khi phải sàng lọc và tìm những kiến thức phù hợp với mình nhất. Sau này khi con tôi ra đời, đăng ký tiêm chủng thì như book vé máy bay giá rẻ. Quẹt thẻ mua đồ cho con cũng tôi đau hết cả lòng như lúc quẹt thẻ mua vé máy bay đi chơi nhưng cũng rất háo hức và phấn khích. Có con cũng như là đặt chân tới một vùng đất mới mà mình hòan toàn không biết gì về cuộc sống ở đó, có rất nhiều điều đang chờ mình tới để khám phá.
Cuộc sống của tôi cũng thay đổi hoàn toàn. Tôi đã trải qua những cảm giác đi du lịch không hề có, như đến bây giờ vắt chân vắt tay lên trán tôi vẫn không hiểu lại có 1 em bé trong bụng thế nhỉ, tạo hóa thật kì diệu ? Cảm giác lo lắng khi đến mốc tuần này con có phát triển bình thường không, một ngày con đạp mấy lần? Tôi hoang mang và lo lắng, vì tôi sợ đau, lần đầu làm mẹ nên sắp tới ngày sinh tôi vẫn mù mờ và rối như tơ vò khi không hình dung nổi quá trình vượt cạn sẽ đau ra sao, sẽ như thế nào. Rồi cảm giác vui sướng và hạnh phúc khi thấy con trồi lên trồi xuống trong bụng, lắm lúc còn như con cá vàng đang quẫy đuôi trong bể nước. Cảm thấy có một mầm sống đang ở trong cơ thể mình, mầm sống này đang dần lớn lên và tôi yêu thương nó vô điều kiện.
Lắm lúc tôi thấy mình bất lực, lẩy bấy và yếu đuối khi tôi không làm được gì quá sức và cảm giác nặng nề khi mấy tháng cuối cúi xuống nhặt gì cũng vất vả. Tôi có lúc thấy bực bội điên cuồng khi mấy tháng trước còn thích đi đâu là book vé đi luôn, còn bây giờ đứng nhiều là mỏi lưng chứ chưa nói gì leo lên cái máy bay. Từ một người hoàn tòan chủ động trong cuộc sống thì bây giờ tôi lắm lúc trở nên phụ thuộc, trước đây tôi rất xởi lởi phóng khoáng thì bây giờ có lúc chỉ sự việc nhỏ thôi cũng làm tôi tủi thân chảy nước mắt.
Nhưng có em bé khiến tôi thấy tôi tốt hơn rất nhiều, không đùa đâu, tôi nói thật đấy. Trước đây, lắm lúc tôi thấy mình khá vô tâm nhưng từ khi làm mẹ, tôi thấy mình trách nhiệm và chín chắn hơn. Trách nhiệm phải ăn uống, tập thể dục khoa học để con khỏe mạnh từ trong bụng, trách nhiệm bảo vệ con như bản năng của một người mẹ. Tôi cảm thông với bố mẹ và yêu thương gia đình, những người xung quanh nhiều hơn. Tôi cũng cảm nhận được hạnh phúc thực ra có rất nhiều dạng, là cảm giác vỡ òa và thích thú khi tôi đứng ở một vùng đất nào đó mà trước đây chỉ được nhìn qua ảnh, xem trên ti vi. Là cảm giác tôi nằm vỗ về, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới bể với một em bé chưa biết nghe hay nhận thức gì ở trong bụng, tâm sự như hai người bạn thân vậy. Là cảm giác ấm áp khi chồng tôi hàng ngày áp tai lên bụng, vỗ về và nói chuyện với con, tiện thể nói xấu cả mẹ. Là cảm giác được bao bọc, yêu thương khi chồng tôi đi làm về muộn luôn ôm cả hai mẹ con vào lòng thầm thì chúc ngủ ngon. Khi đó tôi thấy, có em bé thực ra là một may mắn lớn trong cuộc sống.
Tôi kết luận hóa ra có em bé có rất nhiều trải nghiệm mới mẻ, khác với du lịch tí thôi. Bây giờ, tôi tạm thời để đam mê xê dịch xuống thứ 2. Trong vài năm tới sẽ có lúc tôi cảm thấy cuồng chân khi không thể tự do bay nhảy, cũng có thể khi đã book vé, lên kế hoạch đi chơi hết rồi, đột nhiên tới ngày đi con ốm là sẽ hủy hết mọi thứ. Có thể tôi sẽ biến thành đứa xấu tính chuyên đi ghen ăn tức ở với những ai post ảnh đi chơi. Nhưng tôi sẽ trở lại và có thêm bạn đồng hành cũng đeo ba lô, giầy trek, quần áo túi hộp bé tí tẹo đi cùng bên cạnh. Rồi cả nhà sẽ lại lên đường khám phá những vùng đất mới cùng nhau.